Chương 25: Toàn bộ sự thật
Xe về đến thành phố lúc rạng sáng. Việc đầu tiên Diệp Hân làm là tìm Kỷ Thành. Nếu có ai biết Trạch Viễn ở đâu, biết chuyện gì đang thật sự xảy ra, thì đó là anh ta.
Kỷ Thành gặp cô trong một quán cà phê vắng, gương mặt hốc hác. Vừa thấy cô, anh ta thở phào như trút được gánh nặng. “Cô về rồi. Tốt quá. Tổng giám đốc tìm cô khắp nơi.”
“Anh ấy đâu?” Diệp Hân hỏi dồn. “Sao lại để Tống Nghiêm chiếm dự án? Sao anh ấy biến mất?”
“Anh ấy không biến mất.” Kỷ Thành đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. “Anh ấy đi nước ngoài để làm hai việc. Thứ nhất, thu thập bằng chứng Tống Nghiêm rút ruột công ty, chuyển tiền ra nước ngoài — đủ để hạ hắn. Thứ hai…” Anh ta ngừng lại. “Để tìm toàn bộ sự thật về mẹ cô. Cô Diệp, những gì ông Lục cho cô xem, chỉ là một nửa.”
Diệp Hân nắm chặt tay. “Nửa còn lại là gì?”
Kỷ Thành mở tập hồ sơ. Bên trong là nhật ký cũ của ông Lục Hoài, và những chứng từ suốt hai mươi bốn năm.
“Đúng là mẹ cô lao vào đám cháy cứu mẹ Tổng giám đốc,” Kỷ Thành nói. “Đúng là ông Lục từng viết thư bảo mẹ cô nhận tiền rồi rời đi. Nhưng đó là lá thư ông viết trong cơn quẫn trí, khi vợ vừa qua đời vì di chứng, ông hận cả thế giới, hận cả người đã cứu mà không cứu được trọn vẹn. Mẹ cô hiểu điều đó. Bà xé tấm séc, chọn ở lại khu Bình An — nơi bà thiết kế — sống đến cuối đời.”
Anh lật sang trang khác. “Nhưng ông Lục chưa từng thôi day dứt. Suốt hai mươi bốn năm, ông âm thầm gửi tiền học cho cô qua một quỹ giấu tên. Học bổng cấp ba, học phí đại học kiến trúc của cô — đều là ông. Ông không dám lộ mặt, vì xấu hổ với lá thư năm xưa.”
Diệp Hân bủn rủn. Những suất học bổng “tình cờ” cứu cô khỏi bỏ học… là ông Lục.
“Còn Tổng giám đốc,” Kỷ Thành nói tiếp, giọng nghẹn. “Khu đất Bình An, cô nghe anh ấy nói ‘phải có bằng được’ đúng không? Cô nghe được nửa câu. Nửa còn lại là: anh ấy cần khu đất để giữ lại cây bàng của mẹ cô, để trả lại di sản cho cô. Anh ấy bỏ tiền túi mua lại quyền dự án từ tập đoàn, biến nó thành của riêng, chỉ để không ai — kể cả Tống Nghiêm — được đụng vào cái cây đó. Đó là món quà anh ấy định lặng lẽ tặng cô.”
Diệp Hân ôm mặt, nước mắt tuôn không ngừng. Cô đã hiểu lầm tất cả. Nửa câu nói định mệnh. Lá thư nửa vời. Cô đã lấy nỗi đau của mình đo lòng người khác, và bỏ chạy khỏi người đàn ông đã âm thầm làm mọi thứ vì cô.
“Anh ấy đang ở đâu?” cô ngẩng lên, giọng khẩn thiết.
“Anh ấy bay về đêm qua, mang theo bằng chứng.” Kỷ Thành nhìn đồng hồ. “Sáng nay hội đồng họp khẩn. Còn khu Bình An… cưỡng chế bắt đầu lúc mười giờ. Cô Diệp, chỉ còn ba tiếng.”
Leave a Reply