Tiếng Chuông Chỉ Mình Ta Nghe Thấy – Chương 1: Đêm Trước Đại Tỷ Thí, Chuông Đổ Ba Hồi

Tiếng chuông lại đổ trong đầu Tô Vãn Nghi giữa lúc nàng đang gánh nước qua Tàng Kiếm Đường.

Không phải chuông chiêu tập của tông môn treo trên Vọng Thiên Lâu — thứ chuông ấy trong trẻo, ngân dài, ai cũng nghe thấy. Tiếng chuông trong đầu nàng đục và lạnh, như có kẻ lấy chày sắt gõ vào một khối băng. Boong. Rồi im. Rồi lại boong.

Đôi thùng nước trên vai nàng chao đi, nước sánh ra ướt cả vạt áo xám của đệ tử ngoại môn. Vãn Nghi cắn răng đứng lại, tựa vai vào cột đá, đếm.

Một hồi. Hai hồi.

Nàng nín thở chờ. Xin đừng có hồi thứ ba. Xin đừng.

Ba hồi.

Boong — tiếng cuối cùng ngân lên rồi tắt lịm, để lại trong tai nàng một khoảng lặng ù ù như đáy giếng. Vãn Nghi thấy lòng bàn tay mình lạnh toát, mồ hôi rịn ra dù trời cuối thu đã se sắt.

Ba hồi chuông. Trong mười bảy năm sống ở Huyền Thiên Tông, nàng chỉ nghe đủ ba hồi đúng năm lần. Và cả năm lần, trong vòng một ngày một đêm, đều có người chết.

Lần đầu là bà lão coi bếp ở hậu sơn, sáng hôm sau người ta tìm thấy bà nằm lạnh bên nồi cháo còn ấm. Lần thứ hai là một sư huynh ngoại môn trượt chân xuống Đoạn Hồn Nhai. Lần thứ ba, thứ tư, thứ năm… Vãn Nghi đã thôi không dám kể cho ai. Bởi lần nào nàng mở miệng, đổi lại cũng chỉ là ánh mắt khinh miệt: một con phế vật mang tử linh căn, cả đời không luyện nổi một tia linh khí, thì lấy tư cách gì nói chuyện sinh tử của người tu hành?

Tử linh căn. Ba chữ ấy đóng dấu lên nàng từ năm sáu tuổi, ngày trưởng lão đặt tay lên đỉnh đầu nàng rồi cau mày rút về, lắc đầu với cha nàng: “Linh căn đã chết. Đứa bé này vô duyên với tu đạo.”

Người khác luyện khí, nàng gánh nước. Người khác ngự kiếm, nàng quét lá. Mười một năm, Vãn Nghi sống như cái bóng lặng lẽ nhất của tông môn, chỉ mong không ai để ý tới mình.

Nhưng ba hồi chuông tối nay lại không cho nàng yên.

Nàng đặt đôi thùng xuống, ép mình thở đều. Chuông đã đổ, nghĩa là trong tông môn, ngay lúc này, có một người sắp bước tới lằn ranh sinh tử. Chỉ là nàng không biết đó là ai — tiếng chuông chưa bao giờ chịu nói cho nàng một cái tên.

Cho tới khi nàng ngẩng lên.

Trên bậc đá dẫn vào Tàng Kiếm Đường, một bóng người áo trắng vừa bước ra. Trăng non hắt xuống, soi rõ gương mặt lạnh như tuyết đọng của y — Cố Trường Uyên, đại đệ tử đứng đầu Huyền Thiên Tông, người mà cả vạn đệ tử ngoại môn như nàng chỉ dám ngước nhìn từ xa.

Và ngay khoảnh khắc ánh mắt nàng chạm vào y, tiếng chuông đục trong đầu nàng bỗng bùng lên một lần nữa, dữ dội đến mức nàng suýt quỵ xuống.

Boong. Boong. Boong.

Rõ ràng. Đanh. Chỉ đường về phía một người.

Là hắn. Chuông đổ vì hắn.

Vãn Nghi thấy toàn thân lạnh buốt. Ngày mai là Đại Tỷ Thí — ba năm một lần, các đệ tử ưu tú nhất sẽ bước vào Vô Tự Bí Cảnh tranh đoạt cơ duyên. Cố Trường Uyên là người được kỳ vọng đứng đầu. Nếu chuông đã đổ ba hồi vì y, nghĩa là…

Nghĩa là hắn sẽ chết trong bí cảnh ngày mai.

“Đứng chắn đường.”

Giọng nói trầm, không cao, nhưng lạnh đến mức nàng giật mình. Cố Trường Uyên đã đi tới trước mặt nàng tự lúc nào, ánh mắt phượng thoáng cụp xuống nhìn đôi thùng nước chắn ngang lối đi, rồi nhìn nàng — một cái nhìn hững hờ, như nhìn một hòn đá lăn ra giữa đường.

Vãn Nghi mở miệng. Lời cảnh báo dâng lên tới cổ họng, rồi nghẹn lại.

Nói sao đây? Rằng nàng, một con phế vật gánh nước, nghe được tiếng chuông báo tử mà không ai khác nghe thấy? Rằng ngày mai bậc thiên tài trước mặt sẽ bỏ mạng? Y sẽ tin nàng, hay sẽ sai người đánh gãy chân nàng vì tội trù ẻo đại đệ tử trước ngày đại lễ?

Nàng cúi đầu, vội vàng nhấc thùng nước tránh sang bên. “Đệ tử… đắc tội.”

Cố Trường Uyên không nói thêm, phất tay áo đi qua. Hương thông lạnh thoảng theo gió. Y đã đi được ba bước.

Ba bước. Tô Vãn Nghi nắm chặt quang gánh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Nàng đã im lặng năm lần. Năm người đã chết. Đêm nào nàng cũng mơ thấy nồi cháo còn ấm bên xác bà lão coi bếp, và tự hỏi giá như lần ấy nàng liều một câu.

Không thể im lần thứ sáu.

“Sư huynh!” Nàng buông thùng nước, nước đổ loang trên nền đá. “Ngày mai… xin sư huynh đừng vào bí cảnh.”

Bước chân áo trắng khựng lại.

Cố Trường Uyên quay đầu. Lần này ánh mắt y không còn hững hờ nữa, mà sắc như một lưỡi kiếm vừa rời vỏ, ghim thẳng vào nàng. “Ngươi vừa nói gì?”

Tim nàng đập loạn, nhưng nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh ấy. “Nếu ngày mai sư huynh bước vào Vô Tự Bí Cảnh, sư huynh sẽ chết. Đệ tử… đệ tử nghe được.”

Không gian đặc quánh lại. Nàng nghe rõ tiếng lá thông rơi khẽ trên mái ngói.

Cố Trường Uyên nhìn nàng rất lâu, gương mặt không lộ chút cảm xúc nào. Rồi khóe môi y cong lên, một nụ cười không tới đáy mắt, lạnh hơn cả sương đêm.

“Một đệ tử ngoại môn tử linh căn,” y nói chậm rãi, từng chữ như nhỏ băng, “lại dám nói với ta chuyện sinh tử. Ngươi có biết trù ẻo đại đệ tử trước Đại Tỷ Thí, tội đến đâu không?”

Vãn Nghi biết. Nhẹ thì phế đi một tay, nặng thì đuổi khỏi sư môn, đẩy xuống chân núi cho tự sinh tự diệt. Sống mũi nàng cay xè, nhưng nàng vẫn không cụp mắt xuống. “Đệ tử không mong sư huynh tin. Chỉ mong sư huynh… cẩn thận.”

Y không đáp. Chỉ khoát tay, một luồng linh lực vô hình quét tới, hất nàng ngã ngồi xuống nền đá lạnh. “Tự tát mình ba cái, rồi cút. Ta xem như chưa nghe gì.”

Nói xong, tà áo trắng cuốn theo gió, y đã xa dần trên bậc đá, dáng người thẳng tắp, kiêu ngạo, chẳng buồn ngoảnh lại thêm một lần.

Vãn Nghi ngồi bệt dưới đất, gò má nóng ran vì nhục, khóe mắt nóng vì tủi. Nàng đã liều rồi. Nàng đã nói rồi. Nếu y không nghe, thì mạng y, nàng cũng đành…

Chính lúc ấy, tiếng chuông đục trong đầu nàng lại vang lên.

Nhưng lần này — Vãn Nghi cứng đờ cả người — lần này nó không chỉ về phía bóng áo trắng đang xa dần.

Boong.

Một hồi. Chỉ một hồi. Ngân lên ngay bên tai nàng, gần đến mức lạnh buốt sống lưng, như có ai đứng sát sau gáy nàng mà gõ chuông.

Vãn Nghi từ từ cúi đầu, nhìn xuống hai bàn tay đang run rẩy của chính mình.

Năm lần trước, chuông chỉ đổ vì người khác. Chưa một lần nào nó đổ gần nàng đến thế.

Trừ phi… lần này, cái tên mà tiếng chuông đang gọi, là chính nàng.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *