“Ký vào đây. Từ giây phút này, ‘Vy Hương’ không còn là của cô nữa.”
Tần Mặc đẩy tập hồ sơ qua mặt bàn kính, giọng phẳng lì như tờ giấy trắng. Cả gian phòng họp trên tầng bốn mươi hai chỉ còn tiếng máy lạnh rì rì và tiếng tim tôi đập.
Tôi nhìn con dấu đỏ chót trên trang cuối. Ba đời nhà họ Diệp gây dựng, hai mươi bảy năm cuộc đời tôi, gói gọn trong một chữ ký. Đầu bút bi lạnh toát chạm vào giấy.
Người ta bảo mất một giác quan thì những giác quan còn lại sẽ nhạy hơn. Với tôi thì ngược lại. Một năm trước, sau đêm xưởng hương cháy rụi, tôi mất luôn khứu giác. Một điều hương sư không còn ngửi được mùi thì cũng như họa sĩ mù màu — chỉ là cái xác của nghề.
Nên tôi mới ngồi đây. Ký bán chính cái nơi cha tôi đã ngã xuống trong biển lửa.
“Cô còn ba mươi giây để đổi ý.” Tần Mặc liếc đồng hồ. “Sau đó giá mua sẽ giảm hai mươi phần trăm.”
Đàn ông này lạnh đến mức tôi ngờ trong huyết quản anh ta chảy nước đá thay vì máu. Ba lần gặp mặt, anh ta chưa từng cười, chưa từng để lộ một gợn cảm xúc nào. Người ta đồn Tần Mặc thâu tóm doanh nghiệp như người khác uống nước — không thương tiếc, không dây dưa.
Tôi hạ bút. Xin lỗi cha. Con giữ không nổi.
Diệp Hạ Vy. Ba chữ nguệch ngoạc. Xong.
Anh ta thu hồ sơ, đứng dậy, không thèm nhìn tôi lần nữa. “Thư ký sẽ chuyển tiền trong hôm nay. Cô có thể đi.”
Tôi cũng đứng lên, hai chân mềm nhũn. Bước vào thang máy, tôi chỉ mong về đến nhà rồi sụp xuống thật lâu. Nhưng cánh cửa thép sắp khép thì một bàn tay chặn lại.
Tần Mặc bước vào, đứng cạnh tôi. Chỉ có hai người trong khoang thang máy chật hẹp.
Tôi lùi sát vào góc, cúi đầu nhìn mũi giày. Bốn mươi hai tầng, đèn số đỏ nhảy chậm rãi. Bốn mươi mốt. Bốn mươi.
Rồi nó ập đến.
Một mùi hương.
Tôi chết lặng. Cả năm nay thế giới của tôi câm lặng mùi vị — cà phê không thơm, mưa không tanh, hoa không hương. Vậy mà lúc này, trong khoang thang máy lạnh ngắt, mũi tôi bỗng bắt được một thứ. Rõ ràng. Sắc nét. Như ai đó vừa bật công tắc trong căn phòng tối om suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày.
Gỗ tuyết tùng. Một chút da thuộc. Và bên dưới, thoảng như hơi thở — mùi cam bergamot cháy sém, cái mùi chỉ xuất hiện khi tinh dầu bị hơ quá lửa.
Tim tôi đập lỡ một nhịp. Không phải vì khứu giác trở về. Mà vì tôi biết mùi này.
Tôi đã ngửi nó một lần duy nhất trong đời. Đêm hôm ấy. Đêm xưởng cháy.
Khi tôi lao vào biển lửa tìm cha, có một bóng người vụt ngang qua tôi ở cửa sau — một bóng người mang chính cái mùi này. Gỗ tuyết tùng, da thuộc, và cam cháy. Tôi đã kể với cảnh sát về nó cả trăm lần. Họ bảo tôi hoảng loạn, tưởng tượng. Không ai tin một người sắp mất khứu giác lại nhớ được một mùi hương giữa đám cháy.
Kể cả tôi, sau này, cũng bắt đầu ngờ mình tưởng tượng.
Nhưng bây giờ nó đang ở đây. Đứng cách tôi ba mươi centimet.
Tôi ngẩng phắt lên. Tần Mặc vẫn nhìn thẳng vào cửa thang máy, quai hàm sắc lạnh, chẳng buồn để ý tôi đang run.
“Anh…” Cổ họng tôi khô khốc. “Anh dùng nước hoa gì?”
Đến lúc này anh ta mới quay đầu. Ánh mắt đen thẫm quét qua mặt tôi, nheo lại nửa giây — như thể câu hỏi ngớ ngẩn của tôi làm anh ta bất ngờ.
“Tôi không dùng nước hoa.” Giọng anh ta vẫn đều. “Chưa bao giờ.”
Ba chữ đó rơi xuống như đá đè lên ngực tôi.
Không dùng nước hoa. Vậy thì cái mùi này — gỗ tuyết tùng, da thuộc, cam cháy — không phải hương anh ta xịt lên người. Nó là mùi của chính anh ta. Mùi ngấm vào da thịt, vào từng thớ áo, thứ mùi chỉ hình thành sau nhiều năm ở gần một loại gỗ, một loại da, một ngọn lửa nhất định.
Và nó trùng khít với mùi của kẻ đã chạy khỏi xưởng hương đêm cha tôi chết.
“Cô làm sao vậy?” Tần Mặc chau mày. “Mặt cô trắng bệch.”
Tôi mở miệng, không thốt nổi thành lời. Bao nhiêu câu hỏi đâm nhau trong đầu. Anh ta đã ở đó? Anh ta thấy gì? Vì sao một năm sau, chính anh ta lại tìm đến mua đứt “Vy Hương” — cái xưởng đã cháy, cái nghề đã tàn, cái gia đình chỉ còn mình tôi sống sót?
Đèn số nhảy xuống tầng một. “Ting.” Cửa thang máy trượt mở.
Tần Mặc bước ra, chỉnh lại cổ tay áo, chuẩn bị hòa vào dòng người sảnh lớn. Chỉ một bước nữa thôi anh ta sẽ biến mất, cùng với sự thật.
Tôi không kịp nghĩ. Bàn tay tôi vọt ra, túm chặt vạt áo vest của anh ta.
Anh ta khựng lại, cúi xuống nhìn những ngón tay tôi đang bấu vào áo mình, rồi nhìn lên mặt tôi. Lần đầu tiên trong ba lần gặp, trong đôi mắt lạnh ấy có một tia gì đó động đậy. Không phải khó chịu.
Là cảnh giác.
“Đêm mùng bảy tháng Mười năm ngoái,” tôi nghe giọng mình vỡ ra, run rẩy nhưng từng chữ rành rọt, “anh đã ở đâu?”
Cả người Tần Mặc cứng lại. Bàn tay đang chỉnh cổ tay áo dừng phắt giữa chừng.
Nửa giây. Chỉ nửa giây thôi. Nhưng tôi bắt được. Đồng tử anh ta co lại một cái.
Rồi anh ta gỡ tay tôi ra, chậm rãi, dứt khoát, cúi xuống sát tai tôi. Hơi thở anh ta phả vào gáy tôi lạnh buốt, mang theo cái mùi gỗ tuyết tùng và cam cháy khiến tôi lộn mửa vì căm hận.
“Cô Diệp.” Giọng anh ta hạ xuống, thấp đến mức chỉ hai chúng tôi nghe được. “Có những câu hỏi, hỏi ra rồi thì không sống yên được nữa đâu.”
Anh ta thẳng lưng lên, khôi phục vẻ dửng dưng thường ngày, sải bước ra cửa.
Tôi đứng chôn chân giữa sảnh, tay vẫn còn giữ nguyên hình dáng vừa nắm áo anh ta. Khứu giác vừa trở về sau một năm câm lặng — trở về đúng vào khoảnh khắc nó chỉ thẳng vào mặt kẻ có mặt trong đêm cha tôi chết.
Và người đó, vừa mới đây thôi, đã trở thành ông chủ mới của tôi.
Leave a Reply