Chương 20: Nếu không có nhà họ Lục
Diệp Hân rời biệt thự nhà họ Lục với đôi chân nặng như chì. Nhưng ông Lục Hoài chưa buông tha. Trước khi cô đi, ông đưa cho cô một tập tài liệu.
“Cầm lấy mà đọc,” ông nói. “Để cô hiểu, ở lại bên Trạch Viễn không phải là hạnh phúc, mà là bi kịch nối dài từ đời mẹ cô.”
Đêm đó, Diệp Hân mở tập tài liệu ra. Bên trong là bệnh án của mẹ cô — những trang giấy ố vàng ghi lại quá trình phổi bà suy kiệt dần sau vụ cháy. Là đơn xin nghỉ việc mẹ cô viết tay. Và là một lá thư, nét chữ ông Lục Hoài, gửi mẹ cô nhiều năm trước.
Diệp Hân đọc lá thư, và tim cô lạnh dần. Trong thư, ông Lục viết những lời tưởng như tử tế nhưng lạnh lùng đến rợn người: *“Diệp Vân, tôi biết ơn cô. Nhưng ơn nghĩa thì trả bằng tiền được. Cô hãy nhận khoản này và rời khỏi thành phố. Đừng để con cô sau này biết chuyện, cũng đừng để nó dính dáng gì đến nhà họ Lục. Ân oán đến đời chúng ta là dừng.”*
Kèm lá thư là biên nhận một khoản tiền — khoản mà rõ ràng mẹ cô chưa từng nhận, vì bà đã chọn ở lại khu Bình An, sống thanh bần đến cuối đời.
Diệp Hân ôm lá thư, run rẩy. Trong đầu cô, một bức tranh méo mó dần hình thành, đúng như ông Lục muốn cô nghĩ: nhà họ Lục đã dùng tiền để phủi sạch ân nghĩa của mẹ cô. Họ coi mạng sống bà chỉ đáng một khoản bồi thường. Họ đẩy mẹ con cô ra rìa, để rồi mẹ cô chết dần trong lặng lẽ, còn họ tiếp tục giàu sang.
*Nếu không có nhà họ Lục,* ý nghĩ cay đắng dâng lên, *mẹ đã không phải lao vào đám cháy. Đã không hỏng phổi. Đã không chết sớm. Mình đã không mồ côi.*
Cô không biết rằng đây chỉ là một nửa sự thật — nửa mà ông Lục cố tình cho cô thấy. Cô không biết rằng lá thư ấy được viết trong cơn tuyệt vọng của một người chồng vừa mất vợ, đang trút giận lên tất cả. Cô không biết rằng, thực ra, suốt bao năm ông Lục vẫn âm thầm dõi theo mẹ con cô từ xa.
Cô chỉ thấy nỗi đau. Và nỗi đau, khi bị dồn nén, dễ dàng biến thành hiểu lầm.
Điện thoại rung. Là Trạch Viễn: *“Em gặp cha anh rồi phải không? Ông ấy nói gì với em? Đừng tin hết. Gặp anh, anh giải thích.”*
Diệp Hân nhìn dòng tin nhắn, nước mắt rơi xuống màn hình. *Giải thích.* Nhưng làm sao anh giải thích được cái chết của mẹ cô? Làm sao anh gột được cái sự thật rằng, giữa cô và anh, sừng sững một mạng người?
Cô tắt máy, cuộn tròn trong bóng tối, và lần đầu tiên kể từ khi gặp anh, cô thấy khoảng cách giữa hai người xa vời vợi như hai bờ của một vực thẳm không đáy.
Leave a Reply