“Ba mươi ngày. Sau đó chúng ta là người dưng, ai đi đường nấy. Anh đồng ý chứ?”
Diệp Nhu đẩy tờ hợp đồng qua mặt bàn gỗ, bên cạnh là một phong bì dày cộp. Tay cô không hề run. Cô đã tập câu này trước gương suốt cả đêm, tập đến mức lúc thốt ra, giọng nói lạnh và phẳng như đang ký một đơn hàng thiết kế bình thường.
Người đàn ông ngồi đối diện không vội chạm vào phong bì. Anh cầm tờ hợp đồng lên, đọc từng dòng một, chậm rãi đến phát bực. Ánh đèn vàng của quán cà phê hắt lên gương mặt góc cạnh, xương quai hàm sắc, đôi mắt tối như đêm không đáy. Đẹp. Đẹp đến mức Diệp Nhu thầm nhủ, ừ, người này đóng vai chồng cô thì gia đình cô sẽ tin.
“Điều khoản ba.” Cuối cùng anh mở lời, giọng trầm khàn. “Không được chạm vào cô quá cổ tay. Điều khoản năm: không hỏi về quá khứ. Điều khoản bảy…” Anh ngẩng lên. “‘Bên thuê có quyền chấm dứt bất cứ lúc nào mà không cần lý do.’ Cô viết hợp đồng khắt khe hơn cả luật sư của tôi.”
Luật sư của tôi. Diệp Nhu khựng lại nửa giây. Cái dịch vụ “cho thuê bạn đồng hành” mà bạn cô giới thiệu, chẳng lẽ tuyển cả những người ăn nói kiểu này? Nhưng cô không có thời gian để bận tâm. Ngày kia là đám giỗ ông nội, cả họ sẽ tụ về, và mẹ cô — người vừa ra viện sau ca phẫu thuật tim — đã hứa hùng hồn với tất cả rằng con gái bà sắp cưới, chồng tương lai là giám đốc, tử tế, đàng hoàng.
Bà nói dối để nở mày nở mặt với bà bác cả, người ba năm nay không ngày nào không mỉa mai: “Con Nhu học hành giỏi giang mà hăm bảy tuổi còn ế, chắc kén quá hóa lỡ.”
Diệp Nhu không cãi được. Vì ba năm trước, cô suýt cưới thật. Chỉ là chú rể đã bỏ cô ngay trước lễ ăn hỏi ba ngày, để chạy theo con gái một chủ tịch tập đoàn.
“Anh đồng ý hay không?” Cô nhắc lại, đẩy phong bì nhích thêm một chút. “Tiền cọc một nửa. Xong việc trả nốt.”
Người đàn ông đặt tờ hợp đồng xuống. Anh không nhìn phong bì. Anh nhìn cô.
“Tại sao là ba mươi ngày? Một đám giỗ chỉ cần một ngày.”
Câu hỏi đâm trúng chỗ đau. Diệp Nhu siết chặt quai túi. “Vì mẹ tôi vừa mổ tim. Bác sĩ dặn không được kích động. Nếu vừa ra mắt đã ‘chia tay’, bà sẽ suy sụp. Tôi cần một tháng… để mọi thứ nhạt dần một cách tự nhiên. Rồi tôi sẽ tự đóng vai người bị bỏ.”
Cô cười nhạt khi nói câu cuối. Vai người bị bỏ, cô diễn quen rồi.
Có gì đó trong mắt anh khẽ động. Anh cầm bút, và Diệp Nhu thở phào — cho đến khi thấy anh gạch chéo điều khoản bảy của cô.
“Anh làm gì vậy?” Cô chồm tới.
“Sửa hợp đồng.” Anh viết thêm một dòng bên lề, chữ nghiêng dứt khoát. “Nếu tôi đã nhận đóng vai chồng cô trước mặt cả họ, thì trong ba mươi ngày đó, chỉ mình tôi có quyền chấm dứt. Cô thì không.”
“Vô lý! Đây là hợp đồng của tôi—”
“Cô Diệp.” Anh cắt lời, đẩy tờ giấy đã ký trở lại. Chữ ký của anh mạnh, sắc, và tuyệt nhiên không giống nét bút của một người làm nghề cho thuê bản thân theo giờ. “Cô đang cần một người khiến bà bác cả phải câm miệng, đúng không? Vậy thì để tôi làm cho ra trò.”
Diệp Nhu ngẩn người. Cô chưa hề kể chuyện bà bác cả. Không một chữ.
“Sao anh biết—”
“Bảy giờ sáng kia tôi đón cô. Mặc màu be, cô hợp màu đó.” Anh đứng dậy, khoác áo, cao lớn đến mức cả quán cà phê như nhỏ lại. Anh đẩy phong bì tiền cọc về phía cô, còn nguyên, không lấy. “Giữ đi. Tôi không thiếu tiền.”
“Vậy anh làm việc này để làm gì?” Cô buột miệng, tim đập thình thịch một cách vô lý.
Anh dừng ở cửa, ngoái lại. Khóe môi nhếch lên, vừa như cười vừa như không.
“Để đòi lại một món nợ. Ba năm rồi.” Anh nói. “Cô Diệp Nhu ạ, cô thật sự không nhận ra tôi sao?”
Cửa kính khép lại. Chuông gió leng keng.
Diệp Nhu ngồi chết lặng trên ghế, ly cà phê trước mặt đã nguội tanh. Cô lục lại trí nhớ, lật từng gương mặt cô từng gặp. Không có anh. Chắc chắn không có người đàn ông nào như thế mà cô lại quên được.
Mãi đến khi về nhà, mở tờ hợp đồng ra để cất, cô mới thấy dòng chữ anh viết thêm bên lề — dòng cô nãy giờ chưa kịp đọc kỹ.
“Trần Dục Thâm. Người mà ba năm trước, cô đã bỏ lại ở sảnh cưới.”
Tay Diệp Nhu buông thõng. Tờ giấy rơi xuống sàn.
Ba năm trước, người bỏ chạy khỏi hôn lễ… là chú rể. Là người ta bỏ cô.
Vậy tại sao người đàn ông này lại nói, chính cô mới là kẻ đã bỏ anh?
Leave a Reply