Chương 19: Nhà họ Lục nợ mẹ cô một mạng người
Biệt thự nhà họ Lục vào ban ngày trang nghiêm và lạnh lẽo. Diệp Hân được dẫn vào một phòng khách rộng, nơi ông Lục Hoài ngồi trên ghế bành, mái tóc bạc, ánh mắt sắc như dao dù đã ngoài sáu mươi.
Ông nhìn cô hồi lâu, rồi thốt lên, giọng khàn: “Giống. Giống mẹ cô như tạc.”
“Ông muốn gặp cháu vì chuyện gì ạ?” Diệp Hân giữ giọng bình tĩnh, dù tim đập thình thịch.
“Vì con trai tôi.” Ông Lục đặt tách trà xuống. “Nó đang lún quá sâu vì cô. Tôi gọi cô đến để nói rõ: hãy rời xa Trạch Viễn. Càng sớm càng tốt.”
“Vì cháu là con nhà nghèo?” cô hỏi, giọng chua chát.
“Không.” Ông Lục lắc đầu, và câu tiếp theo khiến Diệp Hân sững sờ. “Vì cô là con gái Diệp Vân. Và giữa nhà họ Lục với mẹ cô… có một món nợ không bao giờ trả được.”
“Món nợ gì ạ?” Cô nắm chặt tay, chờ đợi.
Ông Lục đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, lưng quay về phía cô. Giọng ông trầm xuống, nặng trĩu như vọng về từ hai mươi bốn năm trước.
“Đêm đó, công trường Thịnh Viễn cháy lớn. Vợ tôi — mẹ của Trạch Viễn — bị kẹt trong đó. Bà ấy vào tìm tấm bản thiết kế cuối cùng, không ra được. Người lao vào biển lửa cứu bà ấy ra… là mẹ cô, Diệp Vân.”
Diệp Hân nín thở.
“Mẹ cô cứu được vợ tôi ra ngoài,” ông Lục tiếp, giọng run. “Nhưng chính bà ấy hít quá nhiều khói độc. Phổi bị tổn thương vĩnh viễn. Từ đó sức khỏe cô ấy suy sụp dần. Cái chết của mẹ cô nhiều năm sau… gốc rễ là từ đêm hỏa hoạn đó. Mẹ cô đã đổi mạng mình để cứu vợ tôi.”
Nước mắt Diệp Hân trào ra. Cô chưa từng biết. Mẹ cô — người phụ nữ dịu dàng ngồi vẽ dưới gốc bàng — hóa ra là một người anh hùng, đã đánh đổi cả sinh mạng vì một người khác.
“Nhà họ Lục nợ mẹ cô một mạng người,” ông Lục quay lại, mắt đỏ hoe nhưng giọng lại cứng rắn đến tàn nhẫn. “Và chính vì món nợ đó, cô càng không thể ở bên Trạch Viễn. Cô hiểu không? Nếu con trai tôi cưới cô, cả đời nó sẽ sống trong cái bóng của món nợ ấy. Người đời sẽ nói nhà họ Lục cưới con gái ân nhân để trả ơn. Còn cô — cô muốn được yêu, hay muốn được trả nợ?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao. Diệp Hân ngồi lặng, sự thật vừa đẹp đẽ vừa tàn nhẫn đè nghẹt lấy cô. Mẹ cô là ân nhân. Và chính điều đó, biến tình yêu của cô thành một món nợ không bao giờ gột sạch.
Leave a Reply