Ghép Đôi Nhầm Với Chồng Cũ – Chương 1: Người Được Đề Xuất Là Anh

Written by

in

Hai giờ mười bảy phút sáng, điện thoại của Diệp Thư sáng lên lần thứ ba, và lần này nó không chịu tắt.

Cô đang nằm vắt tay lên trán, đếm những vệt sáng của đèn xe chạy ngang trần nhà. Mười bốn tháng sau ly hôn, cô vẫn chưa quen được với việc chỉ có một mình trong căn hộ rộng thênh này. Chiếc điện thoại rung lên, một dòng thông báo màu hồng nhạt hiện ra giữa màn hình tối: “Duyên đã tìm thấy người dành cho bạn. Độ tương hợp: 99%.”

Diệp Thư nhíu mày. Cô chưa từng tải ứng dụng nào tên “Duyên”.

Rồi cô nhớ ra. Chiều qua, Mi — cô bạn thân nửa đời người — đã giật lấy máy cô trong lúc cô đi pha cà phê. “Cậu cần bước ra khỏi cái mộ đá này,” Mi tuyên bố, ngón tay lướt xoèn xoẹt. “Tớ đăng ký hộ. Ứng dụng mới, dùng AI, đang hot lắm.”

Cô đã định gỡ nó ngay sáng nay. Đã định, nhưng lại quên.

Ngón tay cô chạm vào thông báo, nửa tò mò nửa bực bội. Màn hình chuyển sang một khung hồ sơ. Ảnh đại diện đang tải, từng dòng pixel hiện dần từ trên xuống — mái tóc cắt gọn, vầng trán, đôi mày thẳng như kẻ chỉ…

Diệp Thư ngồi bật dậy.

Cô biết đôi mày đó. Cô biết cái nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt trái đó. Cô đã từng ngủ dậy bên cạnh gương mặt đó suốt ba năm.

Tống Trạc.

Người đàn ông đã ký vào tờ đơn ly hôn mà không ngẩng đầu lên nhìn cô lấy một lần.

Máu dồn lên tai cô nóng ran. Đây là trò đùa. Chắc chắn là trò đùa. Mi biết cô và Tống Trạc chia tay, chẳng lẽ lại ác ý đến mức này? Cô mở khung tin nhắn, ngón tay run lên vì giận, gõ một dòng sắc lạnh:

“Không biết ai rảnh đến mức lấy ảnh người khác ghép vào đây. Nhưng nếu là trò đùa thì tôi không thấy buồn cười.”

Cô gửi đi, ném điện thoại xuống chăn, tự nhủ sẽ chặn cái tài khoản khốn kiếp đó và gỡ ứng dụng ngay lập tức.

Ba dấu chấm hiện lên. Ai đó đang gõ.

Diệp Thư nín thở nhìn ba dấu chấm nhảy múa. Hai giờ mười chín phút sáng, ai lại thức để trả lời một tài khoản lạ?

Tin nhắn hiện ra, ngắn gọn, không một dấu câu thừa:

“Tôi cũng không đăng ký ứng dụng này.”

Cô nhìn dòng chữ, thấy sống lưng lạnh đi. Cái lối nói cụt lủn, chấm hết ý là dừng, không giải thích, không xoa dịu — cô đã nghe nó suốt ba năm hôn nhân. Không ai giả được cái giọng điệu ấy. Không ai.

Là anh. Là Tống Trạc thật.

“Vậy tại sao ảnh anh lại nằm ở đây?” Cô gõ, tim đập lỗi một nhịp. “Tại sao cái thứ này lại nói chúng ta tương hợp chín mươi chín phần trăm?”

Lần này ba dấu chấm hiện lên rất lâu. Lâu đến mức cô tưởng anh đã tắt máy đi ngủ, để mặc cô ngồi đây với một mớ câu hỏi và một trái tim đang đập loạn như thời con gái.

Rồi màn hình đổi. Không phải tin nhắn. Là một cuộc gọi.

Tên hiển thị trên nền hồng của ứng dụng: Tống Trạc — người tương hợp của bạn.

Diệp Thư nhìn nút nhận màu xanh nhấp nháy, ngón tay cô lơ lửng phía trên, không dám bấm cũng không nỡ từ chối. Mười bốn tháng qua cô đã tập cho mình quên đi cái giọng trầm ấy. Nếu nghe lại, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển.

Cô để cuộc gọi tắt lịm.

Ngay khi màn hình vừa tối, một tin nhắn mới trồi lên, và lần này nó khiến cô thật sự chết lặng.

“Diệp Thư, em có biết ứng dụng ‘Duyên’ là sản phẩm của công ty nào không?”

Cô chưa từng nói tên mình cho tài khoản này. Hồ sơ Mi lập chỉ để mỗi chữ “T.” Nhưng anh gọi thẳng tên cô, hai tiếng “Diệp Thư” mà mười bốn tháng nay chưa ai gọi bằng cái giọng đó.

Tay lạnh toát, cô mở phần “Giới thiệu” của ứng dụng, kéo xuống dòng chữ nhỏ nhất ở chân trang.

“Duyên — một sản phẩm của Tập đoàn Công nghệ Trác Tâm.”

Trác Tâm. Công ty do chính Tống Trạc sáng lập và làm chủ tịch.

Cái ứng dụng đẩy hai người họ vào với nhau lúc hai giờ sáng, cái thuật toán phán họ “tương hợp chín mươi chín phần trăm” — nó thuộc về anh. Nó là của anh.

Diệp Thư ngồi im, chỉ nghe tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Một câu hỏi duy nhất quay cuồng trong đầu cô, sắc như dao: anh tự dàn dựng tất cả những chuyện này, hay có kẻ nào đó đang giật dây cả hai người?

Cô chưa kịp gõ xong câu chất vấn thì có tiếng chuông cửa.

Không phải chuông điện thoại. Là chuông cửa căn hộ của cô.

Hai giờ hai mươi tư phút sáng.

Cô bước tới, chân mềm nhũn, ghé mắt vào lỗ nhìn. Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, một người đàn ông cao lớn đứng đó, tay vẫn cầm điện thoại còn sáng, ngẩng lên nhìn thẳng vào chỗ cô đang nấp sau cánh cửa, như thể anh biết chính xác cô đang đứng đó, nín thở.

Tống Trạc.

Và trên màn hình điện thoại trong tay anh, cô đọc được dòng tin nhắn cuối cùng anh vừa gửi, cùng lúc nó rung lên trong tay cô:

“Mở cửa đi, Diệp Thư. Anh nghĩ có người đang muốn chúng ta gặp lại nhau. Và anh cần em nghe điều này trước khi trời sáng.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *