Chương 17: Con nhà nghèo leo cao
Bí mật giữa Diệp Hân và Trạch Viễn chưa kịp lắng, thì sóng gió đã ập tới từ phía khác.
Sáng thứ Hai, cô vừa bước vào công ty đã cảm thấy không khí khác lạ. Người ta nhìn cô, chụm đầu xì xào, rồi im bặt khi cô đi qua. Tiểu Mẫn kéo cô vào góc, mặt tái mét, chìa điện thoại ra.
Trên diễn đàn nội bộ tập đoàn, một bài đăng ẩn danh đang nóng: *“Sự thật về ‘nữ chủ trì tài năng’ dự án Bình An.”* Bên dưới là ảnh chụp lén Diệp Hân bước xuống từ xe của Trạch Viễn cái đêm mưa anh đưa cô về, ảnh anh khoác áo cho cô ở công trường, kèm những dòng độc địa: *“Thực tập sinh chưa qua thử việc được giao dự án chục tỷ. Ai cũng hiểu vì sao. Con nhà nghèo biết cách leo cao.”*
Bình luận bên dưới như dao găm. “Bảo sao được ưu ái.” “Vẽ giỏi hay vẽ chuyện giỏi?” “Tội nghiệp cô Hàn Thi Nhã.”
Diệp Hân thấy tai mình ù đi, mặt nóng bừng vì nhục nhã. Từng chữ chạm đúng vào nỗi tự ti sâu nhất của cô — nỗi sợ rằng người ta sẽ nghĩ cô có được mọi thứ không phải nhờ thực lực.
“Ai đăng cái này?” cô hỏi, giọng run.
Câu trả lời đến ngay sau đó. Hàn Thi Nhã xuất hiện nơi cửa thang máy, váy áo lộng lẫy, môi cong một nụ cười đắc thắng. Đi bên cạnh cô ta, không ai khác, là Phó tổng Tống Nghiêm.
“Ôi, cô Diệp,” Thi Nhã cất giọng ngọt xớt, cố ý cho cả tầng nghe. “Sao mặt mày ủ rũ thế? Cây ngay không sợ chết đứng mà, đúng không? Trừ khi… những gì người ta đồn là thật.”
“Chị đăng bài đó,” Diệp Hân nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Tôi á?” Thi Nhã chớp mắt vô tội. “Tôi chỉ nói lên điều ai cũng nghĩ thôi. Cô Diệp này, người ta thương cô thì có, chứ ai mà ghét cô. Chỉ là… một con chim sẻ mà cứ đòi đậu cành phượng hoàng, thì gãy cánh cũng đừng trách ai.”
Tống Nghiêm đứng bên, khoanh tay, cười khẩy: “Cô Diệp, tôi khuyên thật, tự xin rút khỏi dự án đi. Giữ chút thể diện. Chứ để hội đồng họp kỷ luật thì khó coi lắm.”
Thì ra là vậy. Hai kẻ, một muốn cô rời xa Trạch Viễn, một muốn cô rời khỏi dự án Bình An, đã bắt tay nhau. Bài đăng bẩn thỉu này chỉ là phát súng đầu tiên.
Diệp Hân đứng giữa vòng vây ánh mắt, cô độc như chưa bao giờ cô độc đến thế. Cô muốn hét lên rằng mình trong sạch, rằng từng nét vẽ đều là mồ hôi của mình. Nhưng cổ họng cô nghẹn cứng, và cô biết, giữa đám đông đã sẵn định kiến này, mọi lời thanh minh đều vô nghĩa.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy trưởng bật mở. Một giọng nói lạnh băng cắt ngang tất cả, khiến cả tầng lầu chết lặng:
“Ai vừa nói con chim sẻ đòi đậu cành phượng hoàng?”
Leave a Reply