Sống Lại Đêm Ta Gả Vào Vương Phủ – Chương 1: Chén Hợp Cẩn Có Độc

Written by

in

Rượu hợp cẩn vừa kề môi, Thẩm Ngưng ngửi ra một mùi hạnh nhân đăng đắng thoảng dưới hương quế.

Tay nàng khựng lại giữa không trung.

Mùi này… nàng biết. Kiếp trước, đúng vào đêm nàng bị áp giải ra pháp trường, chén trà cuối cùng người ta rót cho nàng cũng có cái mùi ấy — mùi của Đoạn Trường Tán, thứ độc giết người không để lại một vết.

Nhưng nàng đang ngồi đây, trong hỉ phục đỏ thắm, khăn voan đã được vén lên, ngọn nến long phụng cháy rực hai bên. Trước mặt nàng là Tề vương Lý Trấn — người chồng mà kiếp trước nàng yêu đến mù quáng, rồi cũng chính là kẻ đứng nhìn nàng bị chém đầu mà không nói nửa lời.

Đây là đêm động phòng. Đêm nàng gả vào vương phủ. Ba năm trước ngày nàng chết.

Sống mũi Thẩm Ngưng cay xè. Ngón tay siết chặt lấy chén ngọc đến mức khớp trắng bệch. Nàng đã chết một lần rồi — chết trong tiếng reo hò của đám đông tin rằng nàng là đứa đàn bà độc ác đầu độc trưởng tử của vương phủ. Chết mà không kịp minh oan một câu.

Vậy mà ông trời lại đẩy nàng về đây, về ngay cái đêm mọi chuyện bắt đầu.

“Vương phi?” Giọng Lý Trấn trầm thấp vang lên, ánh mắt chàng dừng trên bàn tay đang run của nàng. “Nàng không khỏe?”

Thẩm Ngưng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú lạnh lùng ấy. Kiếp trước, chỉ một câu hỏi han hờ hững thế này thôi cũng đủ khiến trái tim thiếu nữ mười sáu tuổi của nàng đập loạn. Nàng đã ngoan ngoãn nâng chén, uống cạn, coi đó là ân sủng.

Kiếp này thì không.

“Vương gia,” nàng khẽ đặt chén rượu xuống, giọng bình thản đến lạ, “thiếp nghe nói, rượu hợp cẩn là để phu thê cùng uống, cùng gánh phúc họa một đời. Chẳng hay… chén của vương gia và chén của thiếp, là cùng một vò rượu chứ?”

Trong khoảnh khắc, đồng tử Lý Trấn co lại rất nhẹ.

Người ngoài không nhận ra, nhưng Thẩm Ngưng thì có. Ba năm làm vợ hờ trong phủ này, nàng đã học thuộc từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt lạnh như băng của chàng. Cái nhíu mày cực kỳ khó thấy kia — là chàng đang cảnh giác.

“Vương phi hỏi vậy là có ý gì?” Chàng buông đũa, cả người toát ra khí thế của kẻ nắm binh quyền trong tay.

Thẩm Ngưng cười. Nụ cười của nàng đẹp mà buốt giá.

Nàng không đáp, chỉ nhấc chén rượu của mình, chầm chậm nghiêng tay. Dòng rượu trong veo chảy xuống nền gạch, len vào khe giữa hai viên đá xanh — nơi kiếp trước nàng chưa từng để ý. Chỉ trong chớp mắt, rêu xanh mọc quanh khe đá quăn queo lại, chuyển sang màu nâu xám như bị lửa táp.

Cả gian phòng lặng ngắt. A hoàn đứng hầu bên cửa ré lên một tiếng, vội bịt miệng.

“Đoạn Trường Tán,” Thẩm Ngưng nói, từng chữ rõ ràng, “trộn trong rượu của thiếp. Còn chén của vương gia thì trong sạch. Xem ra, có kẻ muốn tân vương phi chết ngay trong đêm động phòng, rồi đổ tội cho vương gia bạc tình giết vợ.”

Nàng ngước lên, ánh mắt sắc như dao: “Vương gia nói xem, trong phủ này, ai có gan lớn đến thế?”

Lý Trấn không trả lời ngay. Chàng nhìn nàng — nhìn rất lâu, ánh mắt thâm trầm như đáy giếng cổ, tựa hồ lần đầu tiên thật sự trông thấy người con gái ngồi trước mặt.

Nàng biết chàng đang nghĩ gì. Một tân nương mười sáu tuổi, con gái nhà tướng, lẽ ra phải e lệ cúi đầu, sao có thể ngửi ra độc, nhận ra Đoạn Trường Tán — thứ độc dược mà cả thái y viện cũng chỉ dăm người biết tên?

Vì ta đã chết một lần vì nó rồi, vương gia à. Nàng nghĩ thầm, cổ họng nghẹn đắng. Vì kiếp trước, ta ngu ngốc uống cạn mọi thứ chàng đưa, tin cậy mọi người trong phủ này, để rồi chết oan mà đến chàng cũng cho rằng ta đáng chết.

“Vương phi,” giọng Lý Trấn khàn đi một chút, “nàng… khác rồi.”

Thẩm Ngưng khựng lại. Khác rồi? Chàng nói vậy là có ý gì? Kiếp trước, đêm nay chàng vốn chỉ lạnh nhạt buông một câu “sớm nghỉ đi” rồi rời phòng, để nàng một mình chờ đợi trong tủi hờn suốt canh dài.

Nàng chưa kịp hỏi, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Một giọng nữ ngọt ngào mà nàng nhớ đến tận xương tủy cất lên, kèm theo tiếng khóc nức nở:

“Vương gia! Chị… chị Ngưng nói muội hạ độc chị ấy, nhưng muội thề với trời, muội chỉ là đi ngang qua phòng bếp thôi mà!”

Rèm châu vén lên. Một thiếu nữ áo hồng lao vào, mặt đầm đìa nước mắt, quỳ sụp xuống chân Lý Trấn — chính là Thẩm Uyển, muội muội cùng cha khác mẹ của nàng, cũng là kẻ kiếp trước đã một tay đẩy nàng lên đoạn đầu đài.

Thẩm Ngưng nhìn khuôn mặt lê hoa đới vũ ấy, khóe môi từ từ cong lên.

Tốt lắm. Con sói đầu tiên, đã tự chui đầu vào lưới.

Chỉ có điều lần này, kẻ nằm trên thớt sẽ không phải là nàng nữa.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *