Trọng Sinh: Lọ Nước Hoa Cuối Cùng – Chương 1: Tôi Tỉnh Lại Trước Đêm Bị Đánh Cắp Mùi Hương

Written by

in

Tôi chết trong mùi khói.

Không phải mùi trầm hương ấm áp tôi từng ủ suốt mười năm trong xưởng, mà là mùi khét của giấy tờ cháy, của một cái tên bị người ta bôi đen cho đến khi chẳng còn ai nhớ nó từng thơm. Đêm ấy, trong căn phòng giam lạnh lẽo, tôi nghe tin Diệp Nhu lên nhận giải “Điều Hương Sư Của Năm” bằng chính công thức Dạ Lan Quy mà tôi đã đánh đổi cả thanh xuân để hoàn thành. Người ta nói tôi là kẻ trộm. Người ta nói con gái nuôi nhà họ Diệp trở mặt cắn chủ. Và Hàn Dực — vị hôn phu của tôi — đứng cạnh em gái tôi, mỉm cười.

Tôi nhắm mắt với một lồng ngực đầy oán hận, tưởng rằng đó là dấu chấm hết.

Vậy mà khi mở mắt ra, đập vào mũi tôi không phải mùi khói, mà là mùi hoa lan đêm.

Tôi bật dậy khỏi chiếc ghế sofa, tim đập loạn đến mức đau nhói. Trước mắt là căn xưởng quen thuộc: dãy lọ tinh dầu xếp thẳng tắp trên kệ gỗ, chiếc cân tiểu ly bằng đồng, cuốn sổ công thức bìa da đã sờn. Nắng chiếu qua ô cửa sổ, hắt lên mặt bàn một vệt vàng ấm. Trên bàn, một chiếc đồng hồ điện tử nhấp nháy con số khiến tôi nghẹt thở.

Ngày 14 tháng 3.

Ba năm trước. Đúng cái ngày định mệnh mà tôi mang mẫu hương Dạ Lan Quy đầu tiên đến vòng sơ khảo giải thưởng.

Tay tôi run bần bật khi đưa lên chạm vào mặt mình — làn da căng, không một vết sẹo bỏng. Tôi còn sống. Tôi mới hai mươi bốn tuổi. Tôi đang ở cái thời điểm mà mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, trước khi tôi trao cả trái tim lẫn tâm huyết cho hai kẻ sẽ nhấn chìm tôi.

Sống mũi tôi cay xè. Không phải vì mừng. Mà vì mười năm oan khuất bỗng dồn về, đè lên ngực nặng như đá tảng.

“Chị Trăn! Chị còn ngồi đó làm gì, sắp trễ giờ rồi!”

Giọng nói trong trẻo ấy vang lên từ ngưỡng cửa, ngọt như tẩm mật. Tôi từ từ ngẩng đầu.

Diệp Nhu đứng đó, váy trắng tinh khôi, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ quan tâm chị em mà ba năm trước tôi đã tin đến mù quáng. Em bước vào, tay cầm sẵn chiếc túi đựng lọ mẫu — cái túi mà tôi nhớ rất rõ, vì chính trong khoảnh khắc tôi lơ đễnh, em đã tráo mẫu hương của tôi bằng một lọ nước lã pha hương rẻ tiền, để tôi bị loại ngay vòng đầu, bẽ mặt trước cả giới. Rồi ba tháng sau, công thức thật của tôi “bỗng dưng” xuất hiện dưới tên em.

“Chị sao thế? Mặt tái nhợt kìa.” Diệp Nhu ngồi xổm xuống trước mặt tôi, đưa tay định chạm vào trán tôi, mắt long lanh. “Hay là để em mang mẫu đi nộp giúp chị nhé? Chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”

Kiếp trước, tôi đã gật đầu.

Kiếp trước, tôi đã cảm động đến ứa nước mắt vì có một cô em gái ngoan ngoãn thương chị đến thế.

Ngón tay tôi siết chặt vạt áo. Tôi nhìn bàn tay em — bàn tay từng vỗ tay tán thưởng khi tòa tuyên tôi có tội — rồi mỉm cười. Nụ cười ấy khiến chính tôi cũng thấy lạ, vì nó lạnh đến mức không giống tôi của ngày xưa chút nào.

“Không cần đâu.” Tôi đứng dậy, với tay lấy lọ mẫu Dạ Lan Quy thật sự — lọ thủy tinh xanh biếc, hương hoa lan đêm quyện chút gỗ trầm và một nốt hương cuối bí mật mà cả đời này chỉ mình tôi biết pha. Tôi cất nó vào lòng bàn tay, áp sát vào ngực. “Chị tự mang đi. Việc quan trọng thế này, sao có thể phiền em.”

Vẻ tươi cười trên mặt Diệp Nhu khựng lại nửa giây. Chỉ nửa giây thôi, nhưng tôi bắt được. Kiếp này, tôi bắt được tất cả.

“Ơ… chị Trăn, tay chị đang run kìa, lỡ đánh rơi thì—”

“Chị cầm chắc lắm.” Tôi đi ngang qua em, ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc của em — một loại hàng hiệu nồng nàn, đắt tiền, nhưng thiếu chiều sâu, giống hệt con người em. “Diệp Nhu này.”

Tôi dừng ở cửa, không quay đầu lại.

“Em có bao giờ tự hỏi, tại sao một mùi hương giả lại không thể tồn tại lâu không? Vì nó không có hồn. Nó bay hơi rất nhanh.” Tôi khẽ cười. “Cũng như một lời nói dối vậy.”

Tôi không nhìn thấy mặt em lúc ấy, nhưng tôi nghe thấy tiếng em hít vào một hơi thật khẽ. Đủ rồi. Kiếp này, tôi sẽ dạy cho em biết, mùi của sự thật khó bị dập tắt đến nhường nào.

Ra khỏi xưởng, gió tháng Ba mát rượi phả vào mặt. Lần đầu tiên sau bao lâu, tôi hít một hơi đầy lồng ngực mà không thấy mùi khói. Tôi sẽ mang mẫu hương này đi. Tôi sẽ không để ai chạm vào nó. Và lần này, kẻ đứng trên bục nhận giải sẽ là tôi — Diệp Trăn.

Tôi vừa đặt tay lên cửa taxi thì một giọng nam trầm, khàn nhẹ vang lên sau lưng.

“Cô gái, cô đánh rơi thứ này.”

Tôi quay lại theo phản xạ. Một người đàn ông cao lớn đứng cách tôi ba bước, mặc áo khoác đen, gương mặt lạnh lùng góc cạnh đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Anh ta chìa tay ra.

Trên lòng bàn tay anh ta là một lọ thủy tinh xanh biếc — Dạ Lan Quy.

Nhưng lọ mẫu của tôi vẫn đang nằm gọn trong túi áo ngực. Tôi cảm nhận rõ sức nặng của nó, sát cạnh tim mình.

Vậy thì… lọ trên tay người đàn ông này, là ở đâu ra?

Ánh mắt anh ta chạm vào mắt tôi, tối sâu và khó dò như đáy giếng. Rồi anh ta nói một câu khiến toàn thân tôi hóa đá:

“Mùi hương này… lẽ ra ba năm nữa mới xuất hiện. Cô là ai?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *