Mùi cồn sát trùng xộc vào mũi Thẩm Ngọc trước cả khi cô mở được mắt.
Cô nhớ rõ giây phút cuối cùng của đời mình: căn gác xép dột nát, cơn ho xé phổi, và tờ giấy chuyển nhượng cổ phần cuối cùng của nhà họ Thẩm bị người ta rút khỏi bàn tay đã lạnh ngắt của cô. Cô nhớ tiếng cười của Lục Trạch Viễn ở ngoài hành lang, nhớ giọng người phụ nữ bên cạnh anh nũng nịu gọi “anh Viễn”, nhớ cả cái cách trần nhà mờ dần rồi tắt hẳn như một ngọn đèn bị ai đó thổi phụt.
Vậy mà giờ đây trần nhà lại sáng. Trắng toát, phẳng lì, có một vệt nứt hình chữ Y quen thuộc ở góc phải.
Thẩm Ngọc bật dậy, tim đập loạn đến mức đau nhói. Đây là phòng bệnh viện Nhân An. Đây là cái vệt nứt cô đã nhìn suốt ba ngày nằm viện sau vụ tai nạn xe của cha. Cô đưa tay lên mặt — làn da căng mịn, không còn những nếp nhăn khô héo của một người đàn bà ba mươi hai tuổi kiệt quệ. Cổ tay cô thon nhỏ, mạch đập mạnh mẽ, không còn gầy trơ xương.
Trên chiếc bàn đầu giường là một tờ lịch. Ngày 14 tháng 3.
Cô chết vào một buổi chiều mùa đông năm ba mươi hai tuổi. Nhưng tờ lịch này — cô nhớ như in — là ngày cô hai mươi lăm. Là buổi sáng định mệnh mà cô đã ký vào bản hợp đồng bảo lãnh, dùng toàn bộ cổ phần thừa kế của mình đứng ra gánh nợ cho công ty của Lục Trạch Viễn. Là ngày cô tin rằng mình đang cứu người mình yêu khỏi phá sản.
Bảy năm. Cô được trả lại bảy năm.
Bàn tay Thẩm Ngọc siết chặt mép chăn đến mức các khớp ngón trắng bệch. Trong đầu cô, từng thước phim của kiếp trước quay lại rõ mồn một: cô đã ký. Rồi công ty được cứu, nhưng cổ phần nhà họ Thẩm lặng lẽ sang tên. Cha cô uất đến đổ bệnh. Em gái cùng cha khác mẹ là Thẩm Nhu — cô gái cô từng thương như ruột thịt — nghiễm nhiên trở thành người thừa kế duy nhất. Còn Lục Trạch Viễn, người đàn ông cô đánh đổi tất cả, ba năm sau đứng trong lễ đường, khoác tay Thẩm Nhu, mỉm cười nói với cô: “Ngọc Ngọc, em nên biết ơn vì anh chưa từng để em chết đói.”
Cô đã chết đói thật. Trong căn gác xép mà chính họ ném cô vào.
Cửa phòng bệnh bật mở. Thẩm Ngọc ngẩng lên, và toàn thân cô cứng đờ.
Người bước vào mặc chiếc áo sơ mi xám cô từng ủi cho anh cả ngàn lần. Lục Trạch Viễn của bảy năm trước — trẻ trung, nụ cười ấm áp giả tạo mà cô đã mù quáng tin suốt cả thanh xuân. Trên tay anh là một tập tài liệu kẹp bìa da. Cô không cần nhìn cũng biết bên trong là gì. Chính là bản hợp đồng bảo lãnh đó.
“Ngọc Ngọc, em tỉnh rồi.” Giọng anh dịu dàng đến phát tởm. “Bác sĩ nói em chỉ bị sốc nhẹ thôi. Anh lo chết đi được.”
Kiếp trước, nghe câu này, cô đã bật khóc vì cảm động. Kiếp này, Thẩm Ngọc chỉ thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ.
Anh ngồi xuống mép giường, tự nhiên như thể nơi này thuộc về mình, đặt tập tài liệu lên chăn. “Anh biết bây giờ không phải lúc, nhưng chủ nợ bên kia họ ép quá. Chỉ cần chữ ký của em, mọi chuyện sẽ ổn. Anh hứa, đợi qua giai đoạn này, anh sẽ trả lại em gấp mười lần. Em tin anh, đúng không?”
Anh rút cây bút máy quen thuộc ra, tháo nắp, chìa về phía cô. Đầu bút lấp lánh dưới ánh đèn. Bảy năm trước, cô đã đón lấy nó bằng cả hai tay run rẩy vì hạnh phúc.
Thẩm Ngọc nhìn cây bút. Rồi cô ngước lên nhìn khuôn mặt người đàn ông này — khuôn mặt đã cười khi cô hấp hối. Một điều gì đó trong lồng ngực cô, thứ suốt bảy năm qua bị chôn dưới lớp tro tàn của lòng tin, đột nhiên bùng cháy lạnh buốt.
Cô mỉm cười. Nụ cười ấy khiến Lục Trạch Viễn khựng lại một nhịp — bởi nó không giống bất cứ nụ cười nào của Thẩm Ngọc mà anh từng biết.
“Anh Viễn,” cô nói, giọng nhẹ như gió, “cây bút này, kiếp trước em đã ký rồi.”
Anh chớp mắt, nụ cười cứng lại. “Em nói gì cơ?”
“Em nói,” Thẩm Ngọc chậm rãi đẩy tập tài liệu trở về phía anh, đầu ngón tay cô đặt lên chữ ký chờ sẵn ở dòng cuối cùng — chữ ký của chính cô, nét chữ non nớt của một cô gái hai mươi lăm tuổi đang yêu, “kiếp này thì không.”
Cửa phòng lại mở lần nữa. Một dáng người mảnh khảnh trong chiếc váy trắng tinh khôi bước vào, tay ôm bó hoa loa kèn, gương mặt đầy vẻ lo lắng đúng mực. Thẩm Nhu. Em gái cô. Người đến “thăm chị” mà kiếp trước cô đã ôm chầm lấy và cảm ơn rối rít.
“Chị ơi, chị tỉnh rồi ạ! Em lo quá…” Thẩm Nhu chạy đến, rồi khựng lại khi bắt gặp ánh mắt của Thẩm Ngọc.
Bởi Thẩm Ngọc đang nhìn cô ta. Không phải bằng ánh mắt của người chị mù quáng năm nào, mà bằng ánh mắt của một người đã đọc trọn vẹn kết cục — biết rõ ai đã đổ thuốc vào bát cháo cuối cùng của cha, ai đã đốt di chúc gốc, ai đã đứng cạnh Lục Trạch Viễn trong lễ đường.
Bó hoa loa kèn trong tay Thẩm Nhu run lên khe khẽ.
Thẩm Ngọc cầm cây bút máy từ tay Lục Trạch Viễn. Cả hai người kia đều thở phào — cho đến khi cô xoay ngòi bút, gạch một đường dứt khoát ngang qua chữ ký cũ của mình trên hợp đồng, rạch nát nó thành hai nửa.
“Ra ngoài đi.” Cô ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao. “Cả hai người. Và nhớ cho kỹ — nhà họ Thẩm, từ hôm nay, không còn ai để hai người lấy được nữa.”
Điện thoại trên bàn đầu giường đột nhiên rung lên. Màn hình sáng hiện một cái tên mà kiếp trước, phải ba năm sau cô mới gặp — cái tên đã một lần, ở giây phút cô sắp chết, phái người đến cứu cô nhưng không kịp.
Thẩm Ngọc nhìn cái tên ấy, tim cô đập một nhịp thật mạnh.
Lần này, cô sẽ bắt máy trước bảy năm.
Leave a Reply