Đêm ấy trời không có sao, chỉ có sấm.
Diệp Chiêu ngồi xổm trên nóc một tòa lầu gỗ ở Vân Lô trấn, hai tay ôm gối, ngước nhìn tầng mây đen đang cuộn lại thành xoáy. Nàng đã đợi thứ này cả đời — không phải để sợ, mà để kiếm cơm.
Dưới chân nàng, trong sân viện sáng đèn, một nam tử áo trắng đang ngồi kiết già giữa vòng trận. Người ta gọi hắn là thiên tài trăm năm hiếm có của Lăng Vân Tông, hôm nay độ kiếp Kim Đan. Chỉ cần vượt qua chín đạo thiên lôi, hắn sẽ thành tiên nhân được cả thiên hạ ngưỡng vọng.
Nhưng thiên tài cũng biết sợ chết. Và người sợ chết thì chịu bỏ tiền.
“Ba trăm lượng linh thạch, gánh giúp ba đạo cuối.” Ban chiều, một lão quản sự bịt mặt đã nhét túi tiền vào tay nàng, giọng khẩn trương. “Cô nương đừng để ai thấy mặt. Xong việc, biến ngay.”
Diệp Chiêu cắn thử một mảnh linh thạch. Thật. Nàng cười khẩy trong bụng. Cả cái đại lục Cửu Châu này, chỉ có dòng máu Thâu Kiếp nhà ta mới làm được cái nghề bẩn thỉu mà cao quý này — thay người ta hứng sét trời.
Thiên lôi giáng xuống.
Đạo thứ nhất, thứ hai, nam tử áo trắng tự chống được. Thân ảnh hắn run lên nhưng lưng vẫn thẳng, khí độ ngạo nghễ như một thanh kiếm chưa từng biết cúi. Đến đạo thứ ba, sắc mặt hắn tái đi, một ngụm máu ứa ra khóe môi.
Đó là hiệu lệnh.
Diệp Chiêu nhắm mắt, đưa hai tay lên trời. Trong lồng ngực nàng, một huyệt đạo cổ xưa mở ra — nơi tổ tiên nàng đã dùng máu khắc nên. Nàng khẽ niệm câu chú mà mẹ truyền lại trước khi chết:
“Kiếp của người, ta gánh. Nợ của ta, trời ghi.”
Đạo thiên lôi thứ tư đáng lẽ giáng xuống đỉnh đầu nam tử — bỗng đổi hướng, xé màn đêm, cắm thẳng vào người nàng.
Đau. Một cái đau trắng xóa, như bị xé làm nghìn mảnh rồi ghép lại. Diệp Chiêu cắn răng đến bật máu, không cho mình kêu lên một tiếng. Nàng đã quen. Mỗi lần gánh một đạo kiếp, tuổi thọ của nàng lại ngắn đi ba năm, và trên da nàng lại hằn thêm một vệt sẹo hình tia chớp màu bạc.
Đạo thứ năm. Thứ sáu. Thứ bảy.
Nàng gánh hết, một mình, trên nóc lầu tối, trong khi vị thiên tài kia được cả tông môn tung hô là “độ kiếp thành công, thiên tư kinh diễm”.
Bọn họ sẽ không bao giờ biết, nàng nghĩ, máu chảy dài xuống cằm, rằng vinh quang của các người được dệt bằng mạng của những kẻ như ta.
Đến đạo thứ chín — đạo cuối cùng, đạo mạnh nhất — có gì đó bất thường.
Thiên lôi không giáng xuống nam tử, cũng không giáng xuống nàng theo cách nàng dẫn dụ. Nó khựng lại giữa không trung, cuộn thành một quả cầu sáng chói, rồi như có mắt, quét ngang qua mái lầu tìm nàng.
Diệp Chiêu sững người. Ba đời nhà nàng làm nghề này, chưa từng nghe nói thiên kiếp biết “tìm người”.
Quả cầu sét lao tới. Nàng không kịp niệm chú, chỉ kịp giơ tay đỡ. Một tiếng nổ chấn động, mái lầu vỡ tan, thân nàng bị hất tung, rơi thẳng xuống sân viện — rơi vào đúng giữa vòng trận của người nàng vừa cứu.
Khói bụi mù mịt. Tiếng người hô hoán loạn cả lên. “Có thích khách!” “Bảo vệ thiếu tông chủ!”
Diệp Chiêu nằm sấp trên nền đá, tai ù đi, miệng đầy vị máu tanh. Nàng biết mình phải chạy — quy tắc đầu tiên của nghề Thâu Kiếp là không bao giờ để lộ mặt. Nhưng chân nàng đã mềm nhũn, một sợi cơ bắp cũng không nhấc nổi.
Một bàn tay nắm lấy cằm nàng, buộc nàng ngẩng lên.
Đó là nam tử áo trắng. Hắn quỳ một gối trước mặt nàng, gương mặt còn vương máu và tro, nhưng đôi mắt thì sắc lạnh đến rợn người — đôi mắt của kẻ vừa thoát chết mà không hề biết ơn, chỉ đầy nghi hoặc.
Và khi Diệp Chiêu nhìn rõ gương mặt ấy dưới ánh đèn, tim nàng ngừng đập.
Nàng biết gương mặt này.
Nàng đã khắc nó vào xương tủy suốt mười lăm năm, từ cái đêm Vô Danh Cốc bốc cháy, từ cái đêm cả sư môn của nàng bị đồ sát sạch sẽ, từ cái đêm nàng núp trong hầm nước nghe tiếng người thân gào thét. Người cầm đầu cuộc thảm sát ấy — kẻ đứng giữa biển lửa, thản nhiên phủi tro trên vai — chính là gương mặt này.
Chỉ là khi ấy, hắn được gọi bằng một cái tên khác.
“Ngươi là ai?” nam tử hỏi, giọng trầm và lạnh. “Vì sao đạo kiếp của ta lại chạy sang người ngươi?”
Diệp Chiêu không đáp. Nàng chỉ nhìn hắn, ánh mắt từ kinh hãi dần chuyển thành một thứ gì đó sâu hơn, tối hơn, cháy âm ỉ như than dưới lớp tro.
Thì ra ông trời cũng biết đùa.
Ta bỏ ra ba đời tu luyện để gánh kiếp cho thiên hạ, để đổi lấy chút linh thạch sống qua ngày, để chờ một ngày đủ mạnh mà báo thù. Vậy mà đêm nay, đạo kiếp ta gánh — lại là của chính kẻ ta thề phải giết.
Ngón tay hắn siết chặt hơn trên cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Sau lưng, đám đệ tử đã rút kiếm, ánh thép lạnh vây kín bốn phía.
“Ta hỏi lần cuối.” Hắn cúi sát lại, hơi thở phả lên gương mặt đầy máu của nàng, từng chữ nhả ra rành rọt như tuyên án. “Vì sao thân ngươi… mang chín vết sẹo giống hệt của ta?”
Diệp Chiêu chợt cười. Một nụ cười méo mó, đẫm máu, khiến cả đám đệ tử đang vây quanh phải rùng mình.
Nàng đưa tay lên, chậm rãi kéo lệch cổ áo, để lộ vết sẹo cũ nhất — vết sẹo không phải do sét, mà do một nhát kiếm mười lăm năm trước.
“Vì trước khi gánh kiếp cho ngươi…” nàng thì thầm, ánh mắt khóa chặt lấy hắn, “ta từng thề sẽ lấy mạng ngươi, Cố Thiếu Khanh.”
Gương mặt lạnh lùng của nam tử, lần đầu tiên trong đêm nay, nứt ra một vệt kinh ngạc.
Bởi vì “Cố Thiếu Khanh” — là cái tên mà hắn đã chôn giấu suốt mười lăm năm, cái tên mà trên toàn cõi Cửu Châu này, đáng lẽ không một ai còn sống để gọi ra.
Leave a Reply