Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 8: Nụ Hôn Ngoài Hợp Đồng
“Tránh ra.” Hạ Miên siết chặt tay cầm vali, giọng vỡ vụn. “Anh không giữ tôi lại bằng cái hợp đồng đó được đâu.”
“Vậy tôi giữ cô lại bằng cái này.”
Cố Trạm bước tới. Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã cúi xuống, một tay vòng qua eo cô, một tay nâng gáy cô, và hôn cô.
Nụ hôn không giống bất cứ điều gì trong hợp đồng. Nó không phải diễn cho truyền thông, không phải vì cổ phần, không phải một điều khoản. Nó nồng nàn và tuyệt vọng, như một người đàn ông cả đời không dám với tay ra, cuối cùng cũng buông mình. Vali tuột khỏi tay Hạ Miên, rơi xuống sàn. Cô quên mất mình định đi đâu.
Khi hai người rời nhau ra, cả hai đều thở gấp. Trán anh tựa vào trán cô.
“Điều khoản số chín,” anh thì thầm, môi vẫn kề môi cô. “Nghiêm cấm nảy sinh tình cảm thật. Tôi vừa vi phạm nó rồi. Vi phạm từ lâu rồi, Hạ Miên. Từ chiếc su kem trà xanh đầu tiên trong cái tiệm bé xíu của cô.”
Tim Hạ Miên đập đến nghẹt thở. “Anh… biết mình đang nói gì không? Anh là người viết ra cái điều khoản đó.”
“Tôi biết.” Anh ngẩng lên, ánh mắt lần đầu tiên không còn một mảnh băng giá nào, chỉ có một thứ ấm áp và trần trụi khiến cô muốn khóc. “Tôi viết nó vì tôi sợ. Sợ yêu ai đó rồi mất họ, như tôi mất mẹ. Nhưng cô đã bước vào căn bếp bị khóa của tôi, và tôi nhận ra — tôi sợ mất cô còn hơn là sợ yêu cô.”
“Đồ ngốc,” Hạ Miên bật khóc, đấm nhẹ vào ngực anh. “Ai cho phép anh động lòng trước? Tôi còn chưa kịp—”
“Chưa kịp gì?” Anh bắt lấy tay cô, giữ trên ngực mình, nơi trái tim đang đập dồn. “Nói đi. Lần này tôi muốn nghe thật.”
Cô ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt anh, và bao nhiêu bức tường cô dựng lên suốt bao năm cuối cùng cũng đổ xuống. “Tôi cũng vi phạm rồi,” cô thì thầm. “Từ cái đêm anh ngồi ăn bánh trong bếp và nói chỉ ăn được bánh của tôi. Cố Trạm, tôi—”
Đúng khoảnh khắc ấy, điện thoại của cô rung lên dữ dội trên bàn. Rồi tới điện thoại của anh. Cả hai cùng khựng lại.
Hạ Miên với lấy máy, và sắc mặt cô biến đổi. Một tin nhắn từ số lạ, kèm một đường link bài báo vừa lên, tiêu đề đập vào mắt: “Chấn động: Hé lộ hợp đồng hôn nhân giả của Chủ tịch Vân Đỉnh — cô vợ thợ bánh chỉ là diễn viên được thuê?”
Bên dưới là ảnh chụp từng trang hợp đồng hôn nhân của họ — bản gốc, có chữ ký của cả hai, kèm cả điều khoản số chín đóng khung đỏ chót.
“Ai đó đã lấy được bản hợp đồng,” Cố Trạm nói, giọng lạnh trở lại, nhưng bàn tay siết lấy tay cô thì run lên. “Chỉ có ba người giữ bản này. Tôi, luật sư của tôi, và—”
Anh chưa kịp nói hết. Chuông cửa biệt thự vang lên. Qua màn hình camera, Hạ Miên thấy một bóng người quen thuộc đứng dưới mưa, tay cầm ô, môi cong lên nụ cười đắc thắng.
Diệp San San.
“Em tới chúc mừng đám cưới của hai người,” giọng cô ta vọng qua loa cửa, ngọt ngào mà sắc như dao. “Hay là… chúc mừng ngày nó sụp đổ nhỉ, anh Trạm?”
Leave a Reply