Đêm khai đàn tế tổ, cả Lưu Vân Tông sáng rực đèn lồng, chỉ riêng tửu khố dưới chân núi là tối như miệng giếng.
Diệp Chiêu Nguyệt ôm chồng bình rượu rỗng, len lỏi giữa những dãy vò cao quá đầu người. Nàng là đệ tử ngoại môn, mười chín tuổi, không linh căn, cả đời này giỏi lắm chỉ được giao việc coi rượu. Người ta lên đài tế trời, còn nàng xuống hầm rót rượu — rượu ngon dâng cho trưởng lão, rượu nhạt để lại cho bọn tạp dịch như nàng.
“Nhanh tay lên, Chiêu Nguyệt!” Giọng quản sự vọng từ trên vọng xuống, chát chúa. “Thiếu một bình dâng lên đài là ta lột da ngươi!”
Nàng cắn răng, bê thêm một vò. Ánh đuốc lắc lư soi vào góc trong cùng — nơi có một chiếc bình nàng chưa từng thấy bao giờ.
Bình đặt trên bệ đá, cao chừng một thước, thân men đen tuyền, khắc chín con hạc bay ngược. Trên nắp dán một đạo phù vàng đã ngả màu tro, viết ba chữ triện nàng không đọc nổi. Kỳ lạ là quanh bình, bụi phủ dày cả tấc, riêng mặt phù thì sạch bong, như có ai vừa lau.
Diệp Chiêu Nguyệt đưa tay chạm vào. Lạnh buốt. Lạnh đến mức đầu ngón tay tê dại, tim nàng đập lỡ một nhịp.
Bình này… có tiếng thở.
Nàng nín thở áp tai lại gần. Trong lớp men đen, có một âm thanh rất khẽ, đều đặn, như hơi thở của người đang ngủ say ba trăm năm chưa tỉnh.
“Chiêu Nguyệt! Còn một bình nữa!”
Nàng giật mình. Trên đài thiếu rượu, mà quanh đây bình nào cũng cạn. Chỉ còn chiếc bình đen này là đầy. Nàng cắn môi — dâng nhầm rượu cấm thì chết, nhưng thiếu rượu tế tổ thì cũng chết. Đằng nào cũng chết, thà chọn cái chết chậm hơn.
Run rẩy, nàng bóc đạo phù vàng.
Chỉ một tiếng “tách” rất nhẹ.
Rồi trời sập.
Nắp bình bắn tung. Một luồng khí đen cuồn cuộn trào ra, cuốn phăng đuốc, dập tắt cả hầm rượu trong chớp mắt. Diệp Chiêu Nguyệt ngã bật ra sau, đập lưng vào vò rượu, đau đến ứa nước mắt. Trong bóng tối đặc quánh, nàng nghe tiếng gốm vỡ, tiếng gió rít, và sau cùng — một tiếng thở dài rất người.
Khi luồng khí tan, giữa hầm rượu đứng một người.
Một nam nhân mặc bạch y, tóc đen dài chấm gót, gương mặt đẹp đến mức lạnh lẽo, như tượng ngọc trong miếu bỏ hoang. Y chậm rãi mở mắt. Đôi mắt ấy đỏ như huyết, rồi từ từ chuyển thành màu đen thẳm.
Y nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên người nàng — kẻ đang ngồi bệt dưới đất, ôm một bình rượu rỗng, mặt lem luốc tro than.
“Ngươi.” Giọng y khàn đặc, như lâu lắm chưa cất lời. “Là ngươi thả ta ra?”
Diệp Chiêu Nguyệt há miệng, không ra nổi tiếng nào. Nàng chỉ biết nuốt khan, gật đầu.
Nam nhân khẽ nhíu mày. Y nâng tay, định kết ấn — nhưng vừa vận khí, sắc mặt lập tức trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen. Y loạng choạng, chống tay vào bệ đá, thở dốc.
“Trọng… phong ấn.” Y nghiến răng, tự nói với mình. “Ba trăm năm, tu vi tán mất chín phần.”
Nàng thấy y sắp ngã, theo bản năng lao tới đỡ. Vừa chạm vào cánh tay y, một dòng hàn khí buốt giá dội thẳng vào ngực nàng — rồi kỳ lạ thay, hàn khí ấy khựng lại, tan đi, như gặp phải thứ gì đó nó không dám xâm phạm.
Nam nhân sững người. Y cúi xuống nhìn nàng, ánh mắt lần đầu gợn lên chút gì đó không phải lạnh lùng — mà là kinh ngạc.
“Thân thể ngươi…” Y nắm lấy cổ tay nàng, ngón tay lạnh như băng. “Ngươi có biết vì sao ta bị nhốt trong bình rượu này không?”
Nàng lắc đầu, tim đập thình thịch.
“Vì trên đời chỉ có một loại người trấn được ma khí trong ta.” Y cụp mắt, giọng trầm xuống. “Người mang “Tịch Diệt thể” — thân xác nuốt được trăm độc, hóa giải được vạn tà. Ba trăm năm trước, họ tế sống một người như thế để phong ấn ta.”
Diệp Chiêu Nguyệt cảm thấy sống lưng lạnh toát. “Vậy… vậy thì liên quan gì đến ta?”
Y ngẩng lên. Đôi mắt đen ấy nhìn thẳng vào nàng, không chớp.
“Vì ngươi cũng mang thể chất đó. Ta ngửi thấy nó, ngay giây phút ngươi bóc đạo phù.”
Nàng chưa kịp hiểu hết câu ấy nghĩa là gì, thì trên đầu, cửa hầm rượu bật mở. Ánh đuốc tràn xuống. Tiếng quản sự rú lên chói tai:
“Yêu khí! Có yêu khí trong tửu khố! Mau bẩm trưởng lão — Ma Tôn Tạ Vô Cữu đã thoát phong ấn!”
Diệp Chiêu Nguyệt chết lặng. Ma Tôn Tạ Vô Cữu — cái tên mà đến trẻ con trong tông cũng biết, kẻ ba trăm năm trước một mình nhuộm máu chín tòa tiên môn, bị cả tu chân giới liên thủ phong ấn. Và giờ, hắn đang đứng ngay trước mặt nàng, tay vẫn nắm chặt cổ tay nàng không buông.
Tiếng bước chân rầm rập kéo tới. Kiếm quang lóe lên đầu bậc thang.
Tạ Vô Cữu cúi đầu, ghé sát tai nàng. Hơi thở y phả vào gáy nàng, lạnh mà lại khiến tim nàng nóng ran.
“Tiểu cô nương, ta cho ngươi hai đường chọn.” Giọng y nhẹ như gió, nhưng từng chữ đóng đinh. “Một, đứng yên để bọn họ giết ngươi vì tội thả ta ra. Hai…”
Y siết chặt tay nàng hơn, kéo nàng đứng dậy, áp sát vào lồng ngực lạnh giá của mình. Kiếm quang đã bổ xuống ngay sau lưng.
“…nhận ta làm sư tôn của ngươi. Ngay bây giờ.”
Leave a Reply