Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 6: Anh Say, Và Gọi Nhầm Một Cái Tên
Bữa tiệc thường niên của Tập đoàn Vân Đỉnh là nơi Cố Trạm buộc phải xuất hiện cùng “vợ”.
Hạ Miên mặc chiếc váy dạ hội đầu tiên trong đời, đứng giữa những con người mà cả năm thu nhập của cô chưa mua nổi một chiếc túi họ đang xách. Nhưng cô ngẩng cao đầu. Cố Trạm nắm tay cô suốt buổi, giới thiệu cô với từng người, và mỗi lần ai đó tỏ ý coi thường nghề của cô, anh đều lạnh lùng đáp trả thay cô.
Vấn đề bắt đầu khi chú của anh — Cố Dương — xuất hiện, tươi cười giả tạo, ép anh uống hết ly này đến ly khác “mừng cháu thành gia lập thất”. Cố Trạm không thể từ chối trước mặt cả tập đoàn. Đến ly thứ mười, mắt anh đã đục đi.
Hạ Miên dìu anh ra ban công cho thoáng. Người đàn ông luôn lạnh lùng chỉn chu giờ tựa cả trọng lượng vào cô, hơi thở nồng mùi rượu.
“Anh say rồi,” cô càu nhàu, cố giữ anh đứng vững. “Nặng chết đi được.”
Cố Trạm bỗng vòng tay ôm lấy cô, gục đầu vào vai cô, thì thầm những lời mê man. “Đừng đi… Mẹ, đừng bỏ con lại một mình trong căn bếp đó…”
Hạ Miên khựng lại. Anh đang mơ về mẹ. Cô định gỡ tay anh ra, nhưng rồi anh lại thì thầm, lần này rõ ràng hơn, và cả người cô hóa đá:
“Hạ Miên… đừng đi. Ở lại với anh. Đừng… đừng để anh lại cô độc nữa…”
Không phải mẹ anh. Là tên cô. Người đàn ông này, trong cơn say, đang gọi tên cô, xin cô đừng rời đi.
Tim cô đập loạn nhịp. Cô biết mình nên nhớ tới điều khoản số chín. Nhưng tay cô lại tự đưa lên, nhẹ nhàng vuốt lưng anh, như dỗ dành một đứa trẻ. “Tôi ở đây,” cô nghe giọng mình thì thầm. “Tôi không đi đâu cả, đồ ngốc.”
Trong một khoảnh khắc dưới ánh đèn thành phố, hai người ôm nhau giữa ban công vắng, ranh giới giả–thật mờ đến mức không còn phân biệt được nữa.
Cô không nhận ra, ở góc khuất phía xa, một đốm sáng lóe lên. Tiếng màn trập máy ảnh. Ai đó vừa chụp lại tất cả.
Sáng hôm sau, Cố Dương gọi tới, giọng ngọt như đường mà độc như thạch tín. Ông ta gửi cho cô một tấm ảnh — cảnh cô và Cố Trạm ôm nhau đêm qua — kèm một tin nhắn:
“Cháu dâu à, chú có một đề nghị nhỏ. Cháu ký giấy xác nhận cuộc hôn nhân này là giả, chú sẽ cho cháu một khoản tiền. Còn nếu không—” tin nhắn tiếp theo là một bức ảnh khác: mặt tiền “Tiệm bánh Hạ Miên”, kèm dòng chữ khiến máu cô lạnh đi, “—thì cái tiệm bé xinh của cháu, chú e là sẽ gặp chút rắc rối về giấy phép đấy.”
Leave a Reply