Người Dệt Mệnh Không Được Cắt Sợi Của Mình – Chương 1: Sợi Tơ Buộc Vào Cổ Tay Người Đã Chết

Sợi chỉ trong tay Diệp Tô Chỉ vừa đứt.

Không phải nàng cắt. Ti Mệnh ở Vọng Ti Các có ba điều cấm khắc trên cửa đá từ thuở lập các: không được nối hai sợi lại với nhau, không được cắt sợi của người còn sống, và tuyệt đối không được chạm vào sợi mệnh của chính mình. Ba năm làm Chấp Ti, Tô Chỉ chưa từng phạm một điều nào. Vậy mà đêm nay, giữa vạn vạn sợi tơ trắng buông từ trần điện xuống như một cơn mưa bạc bất động, có một sợi tự nó bung ra, đầu chỉ cháy xém, rơi xuống lòng bàn tay nàng còn ấm.

Nàng biết sợi này. Nàng vẫn tưới nó bằng linh khí mỗi rằm suốt hai năm — sợi của một thiếu niên bán than dưới trần, số mệnh vốn dài đến bảy mươi tuổi.

“Ai động vào Ti điện?” Tô Chỉ bật dậy, giọng vỡ trong tĩnh mịch.

Không ai đáp. Chỉ có tiếng chuông gió bằng xương trắng treo ngoài hiên khẽ va vào nhau, dù đêm nay tuyệt không có gió.

Rồi trần điện nứt ra.

Một vệt sáng xanh lạnh xé toạc màn tơ, và một thân người rơi thẳng xuống, đè gãy cả một mảng sợi mệnh mà đáng lẽ chỉ cần lệch một phân cũng đủ khiến hàng trăm người dưới trần đột tử. Tô Chỉ lao tới, dang tay hứng — không phải vì người kia, mà vì những sợi tơ. Nàng là Ti Mệnh; trong mắt nàng, một mạng người xa lạ không nặng bằng trật tự của vạn mệnh.

Nhưng khi nàng chạm vào lưng người đó, cả người nàng cứng lại.

Hắn không có sợi.

Mỗi sinh linh trong tam giới đều buông một sợi tơ lên Vọng Ti Các từ lúc lọt lòng — sáng thì thọ, xám thì yểu, đứt thì đã sang bên kia. Người trước mặt nàng là một nam nhân, mặc trường bào màu mực, gương mặt tuấn tú đến lạnh lùng, lông mày như hai nét kiếm. Hắn còn thở. Ngực còn phập phồng. Nhưng phía trên đỉnh đầu hắn, chỗ đáng lẽ phải có một đầu tơ nối lên trời, chỉ là một khoảng trống hoác.

Người đã chết mà vẫn đi lại. Ti Mệnh gọi đó là mệnh phế — thứ đáng lẽ không tồn tại.

“Ngươi nhìn thấy?” Hắn mở mắt. Con ngươi đen như đáy giếng không đáy, chiếu thẳng vào nàng, không hề ngạc nhiên. “Trong cả Vọng Ti Các, cuối cùng cũng có một người nhìn thấy ta.”

Tô Chỉ lùi lại một bước, tay đã thủ sẵn tơ trận. “Ngươi là ai? Làm sao lên được đây?”

“Ta hỏi trước.” Hắn chống tay ngồi dậy, phủi bụi tơ trên vai ung dung như đang ở nhà mình. “Nàng có phải người tên Diệp Tô Chỉ không?”

Tim nàng hẫng một nhịp. Tên thật của Ti Mệnh là điều cấm kỵ, chỉ khắc trong sổ Sinh Tử của Ti Trưởng. Ngay cả các đồng liêu cũng chỉ gọi nàng bằng hiệu Chấp Ti thứ chín.

“Ngươi nghe được từ đâu?” Nàng gằn từng chữ.

Hắn không đáp, chỉ đưa mắt nhìn xuống bàn tay nàng — nơi sợi tơ của thiếu niên bán than vẫn nằm đó, đầu cháy xém. “Sợi kia,” hắn nói khẽ, “không phải tự đứt. Có kẻ đang cắt trộm sợi của người sống, từng sợi một, ngay dưới mũi các người. Còn nàng thì cứ tưới linh khí cho một cái xác đã được định sẵn phải chết.”

Tô Chỉ nghẹn lời. Nàng nhớ lại — nửa năm nay, số người “yểu mệnh bất thường” dưới trần tăng vọt, mà Ti điện tra mãi không ra nguyên do. Ti Trưởng bảo đó là kiếp số. Nàng đã tin.

“Vì sao ta phải nghe một kẻ không có mệnh như ngươi?” nàng hỏi, nhưng giọng đã bớt sắc.

Lần này hắn cười. Nụ cười ấy khiến cả gian điện lạnh đi vài phần. Hắn đứng lên, chậm rãi bước tới, và Tô Chỉ theo bản năng vung tơ trận — hàng vạn sợi bạc lập tức đan thành lưới chắn giữa hai người.

Hắn dừng lại trước tấm lưới. Rồi, thay vì né, hắn đưa tay lên, khẽ khều một sợi trong đám tơ trận của nàng.

Sợi ấy… rung lên. Và Tô Chỉ cảm thấy cái rung đó ngay trong lồng ngực mình, như ai đó vừa gõ vào tim nàng.

Nàng chết sững.

Bởi sợi hắn vừa chạm không phải tơ trận. Đó là sợi mệnh của chính nàng — sợi mà từ nhỏ nàng đã bị Ti Trưởng cấm nhìn, sợi mà cả đời nàng chưa từng biết nó xám hay sáng. Không hiểu bằng cách nào, nó đã bị kéo ra khỏi nơi cất giấu, lẫn vào tơ trận nàng vừa dệt, mảnh và tái như tro.

Và đầu sợi của nàng — đáng lẽ phải nối lên trần điện như mọi sinh linh — lại buộc chặt vào cổ tay người đàn ông không có mệnh trước mặt. Một nút thắt cũ kỹ, chắc chắn, như đã ở đó từ rất lâu.

“Không thể nào,” nàng thì thầm, máu dồn khỏi mặt. “Nối hai sợi là đại cấm… ai dám buộc mệnh ta vào ngươi?”

Người đàn ông nhìn nút thắt, ánh mắt cuối cùng cũng gợn lên một thứ gì đó — không phải đắc thắng, mà gần như là đau.

“Là chính nàng.” Hắn ngẩng lên, giọng trầm khàn. “Ba trăm năm trước. Ngay tại chỗ nàng đang đứng. Nàng đã tự cắt sợi của mình để nối cho ta sống lại — rồi nàng chọn quên.”

Tô Chỉ chưa kịp mở miệng phản bác.

Ngoài cửa đá, chuông xương trắng bỗng đổ dồn ba hồi — hiệu lệnh chỉ vang lên khi Ti Trưởng đích thân giá lâm. Tiếng bước chân lạnh lẽo vọng vào từ hành lang, mỗi bước một gần.

Và người đàn ông cúi sát tai nàng, hơi thở phả lạnh trên gáy:

“Nếu bà ta phát hiện ta ở đây, cả nàng và ta đều phải chết lần thứ hai. Bây giờ — nàng chọn tin ta, hay chọn tin người đã bắt nàng quên?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *