Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 4: Hôn Thê Cũ Trở Về
Diệp San San bước vào phòng khách như thể cả tòa biệt thự này từng thuộc về cô ta.
Váy lụa, giày cao gót, gương mặt đẹp sắc sảo được điểm trang tỉ mỉ. Cô ta liếc Hạ Miên từ đầu đến chân — chiếc áo phông bạc màu, mái tóc buộc vội, đôi tay còn vết bột — rồi bật cười, thứ tiếng cười trong veo mà nhọn hoắt.
“Đây là cô dâu mới của anh sao, anh Trạm? Một… cô thợ bánh?” San San che miệng. “Em cứ tưởng anh phải tìm ai đó xứng tầm hơn chứ. Hay là anh cưới vội để giữ cổ phần, nên vơ đại một người trên phố?”
Từng chữ cắm vào đúng chỗ đau. Hạ Miên biết mình không xứng với thế giới này, nhưng bị một người lạ nói toạc ra vẫn khiến má cô nóng ran. Cô mím môi, chuẩn bị đáp trả — mình sẽ không để ai coi thường cái nghề của mẹ.
Nhưng trước khi cô kịp mở miệng, một bàn tay ấm đặt lên vai cô, kéo cô lại gần. Cố Trạm.
“Cô ấy là vợ tôi.” Giọng anh không lớn, nhưng lạnh đến mức cả căn phòng như hạ nhiệt. “Tay cô ấy làm ra thứ mà cả tập đoàn của tôi không mua được bằng tiền. Còn cô, Diệp San San — cô tự vào nhà tôi mà không được mời. Đó mới là thứ không xứng tầm.”
San San tái mặt. Hạ Miên cũng sững người — bàn tay trên vai cô, hơi ấm lan qua lớp áo, thật đến mức cô quên mất đây chỉ là một vở kịch được ghi trong điều 5 của hợp đồng.
“Anh vẫn giận em.” San San đổi giọng, mắt rưng rưng đầy tính toán. “Ngày đó em rời đi là có lý do. Anh không hiểu—”
“Tôi không cần hiểu nữa.” Cố Trạm cắt lời. “Về đi.”
San San bị người quản gia mời ra. Nhưng ngang qua Hạ Miên, cô ta bỗng dừng lại, ghé sát tai cô, hạ giọng thì thầm — nhỏ đến mức chỉ hai người nghe được:
“Cô có biết vì sao anh ta không cho ai mở căn phòng khóa ở cuối hành lang tầng hai không?” San San cười, ánh mắt độc địa. “Vì trong đó là thứ khiến anh ta ba năm nay không dám yêu ai. Nếu cô mà biết… cô sẽ hiểu mình chỉ là kẻ thay thế thôi, cô thợ bánh ạ.”
Rồi cô ta bỏ đi, để lại Hạ Miên đứng chôn chân, tim đập loạn.
Cả buổi chiều hôm đó, cô không tài nào tập trung làm bánh. Câu nói của San San cứ vang mãi. Kẻ thay thế. Căn phòng khóa. Thứ khiến anh ta không dám yêu ai.
Buổi tối, Cố Trạm về muộn. Anh thấy cô ngồi thẫn thờ ở phòng khách, khựng lại. “San San nói gì với cô?”
“Không có gì.” Hạ Miên gượng cười. “Chuyện của anh, tôi không tò mò.”
Nhưng khi anh lên lầu, cô vẫn ngồi đó rất lâu, mắt hướng về phía cầu thang dẫn lên tầng hai — nơi cuối hành lang, cánh cửa gỗ sẫm với ổ khóa đồng vẫn im lìm trong bóng tối, như một câu hỏi mỗi lúc một lớn dần, đòi cô phải trả lời.
Leave a Reply