“Cô nghe được gì trong đó?”
Diệp Thanh Chi không trả lời ngay. Cô ấn chặt tai nghe hơn, mắt dán vào đường sóng âm màu xanh đang bò ngang màn hình. Trong căn phòng dựng âm chỉ rộng bằng cái hộp diêm, tiếng máy lạnh rì rì cũng bị cô coi là kẻ thù. Cô đã khử nó từ hai tiếng trước.
Người đàn ông ngồi sau lưng cô là Trần Mạc, điều tra viên đội trọng án. Anh mang tới một cuộn băng cassette đã mốc trắng ở mép, đựng trong túi niêm phong tang vật dán nhãn: Vụ mất tích Ngô Lam – 2014. Mười một năm trước, một cô gái hai mươi tuổi bước vào phòng thu của một tiệm băng đĩa cũ để thu bài hát tặng mẹ, rồi không bao giờ bước ra. Người ta chỉ tìm thấy cuộn băng dang dở này lăn lóc dưới gầm bàn mixer. Vụ án khép lại vì không đủ chứng cứ. Tuần trước, mẹ Ngô Lam qua đời. Trước khi mất, bà xin cảnh sát mở lại hồ sơ, chỉ để nghe con gái hát nốt câu cuối.
“Băng hỏng nặng.” Chi tháo một bên tai nghe, giọng khàn vì cả buổi không nói. “Lớp từ tính bong gần hết. Nhưng tôi phục hồi được khoảng bốn mươi giây sạch.”
“Có tiếng ai ngoài Ngô Lam không?”
Chi gõ phím. Trên màn hình, cô đã tách cuộn băng thành ba lớp màu khác nhau. “Có hai giọng. Ngô Lam hát. Và một người đàn ông. Ông ta nói đúng một câu, ở giây thứ hai mươi ba.”
Cô bấm phát. Trong tai nghe của Trần Mạc vang lên giọng con gái trong veo, hơi run: “…gió đưa cành trúc la đà…” Rồi một giọng đàn ông trầm, bình thản đến lạnh người, chen ngang: “Hát lại đi. Chưa được.”
Trần Mạc nhíu mày. “Giọng này… không phải chủ tiệm. Chủ tiệm hồi đó đã có bằng chứng ngoại phạm.”
“Tôi biết. Tôi đọc hồ sơ rồi.” Chi liếm môi khô. “Nhưng có chuyện này, anh Trần. Tôi định gọi anh vào tận đây để nghe, chứ không dám ghi vào biên bản.”
Cô kéo thanh trượt xuống lớp âm cuối cùng — cái lớp mà suốt buổi chiều cô cứ ngỡ chỉ là tạp âm nền. Khi khử hết hai giọng kia đi, dưới đáy cuộn băng, còn sót lại một thứ thứ ba. Rất nhỏ. Như có ai đứng sau tấm kính cách âm mà thì thầm, xa lắc, chìm dưới mười một năm bụi từ.
“Anh nghe kỹ giùm tôi. Giây thứ ba mươi mốt.”
Chi tăng khuếch đại lên hết cỡ, đẩy tần số giọng nữ cao lên. Rồi cô nín thở, bấm phát.
Đầu tiên là tiếng rè. Rồi giữa tiếng rè ấy, một giọng con gái — không phải Ngô Lam, trẻ hơn, mỏng hơn — cất lên rành rọt như thổi thẳng vào màng nhĩ:
“Chị Chi ơi, đừng tin ông ta.”
Trần Mạc bật dậy khỏi ghế. Cái ghế xoay va vào tường đánh cạch. “Cô vừa lồng tên cô vào đây à? Đùa kiểu gì vậy?”
Nhưng anh nhìn mặt Chi thì im bặt.
Mặt cô trắng bệch, không còn một giọt máu. Bàn tay đặt trên chuột run đến mức con trỏ nhảy loạn trên màn hình. Cô lắc đầu, chậm rãi, như thể cử động ấy tốn hết sức lực còn lại.
“Không phải tôi lồng vào.” Cô nói, mỗi chữ như bị lôi ra từ cổ họng nghẹn cứng. “Anh Trần, trên đời này chỉ có đúng một người gọi tôi bằng cái giọng đó. Kéo dài chữ ‘Chi’ ra như vậy. Là em gái tôi.”
“Em gái cô liên quan gì tới Ngô Lam?”
“Không liên quan gì cả.” Chi ngẩng lên. Trong mắt cô có thứ ánh sáng vừa hoảng loạn vừa khủng khiếp. “Em tôi tên Diệp An. Mười hai năm trước, năm nó mười lăm tuổi, nó đi học thêm buổi tối rồi mất tích. Không ai tìm ra. Không một cuộn băng, không một dấu vết.” Cô nuốt khan. “Nó biến mất trước khi Ngô Lam bị bắt cóc đúng một năm. Hai đứa không quen nhau, không cùng khu, không cùng trường. Tôi đã kiểm tra từng cái tên trong hồ sơ Ngô Lam suốt mười một năm nay rồi — vì tôi làm nghề này cũng chỉ để đi tìm em tôi thôi. Chưa từng có chữ ‘Diệp An’ nào.”
Căn phòng chật đặc quánh lại. Trần Mạc từ từ ngồi xuống, mắt không rời màn hình. “Vậy giọng đó không thể có trên cuộn băng của Ngô Lam.”
“Về mặt vật lý thì không thể.” Chi mở lại phổ tần số, phóng to đoạn giây thứ ba mươi mốt. “Nhưng nó ở đây. Và anh nghe rồi đấy, nó không hát, không thu thử. Nó đang cảnh báo. Nó gọi tên tôi và bảo tôi đừng tin một người đàn ông.” Cô ngừng lại. “Vấn đề là: cuộn băng này được thu năm 2014. Còn em tôi mất tích năm 2013. Nếu giọng nó nằm dưới giọng Ngô Lam, nghĩa là năm 2014 nó vẫn còn sống. Và nó ở cùng chỗ với người đàn ông kia.”
Trần Mạc im lặng một lúc lâu. Ngoài hành lang, đèn huỳnh quang chớp một cái rồi tối hẳn một giây.
“Cô phục hồi được thêm không?” cuối cùng anh hỏi. “Sau câu đó nữa. Nó còn nói gì?”
Chi quay lại màn hình. Cô đã sợ chính câu hỏi này. Vì lúc nãy, khi lọc tới giây cuối cùng của đoạn băng, cô đã thoáng thấy đường sóng còn nhô lên một nhịp nữa — một câu nữa, chưa kịp nghe.
Cô kéo thanh trượt tới giây thứ ba mươi tám. Ngón tay cô đặt lên phím cách. Trần Mạc nghiêng người tới sát. Cả hai đều nín thở.
Chi ấn phát.
Tiếng rè dâng lên. Rồi từ dưới đáy mười hai năm, giọng cô gái mười lăm tuổi lại vang lên, lần này gần hơn, gấp gáp hơn, như miệng vừa áp sát vào chiếc micro:
“Ông ta đang đứng sau lưng chị kìa.”
Và ngay khoảnh khắc ấy, sau lưng Diệp Thanh Chi, cánh cửa phòng dựng âm — cánh cửa mà cô chắc chắn đã khóa từ bên trong — kêu một tiếng “cạch” rất khẽ, rồi bắt đầu mở ra.
(Còn tiếp — Chương 2: Người mở cửa sau lưng)
Leave a Reply