Tầng 27 Có Anh

Written by

in

Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 2: Một Năm, Và Điều Khoản Cấm Yêu

Bảy giờ sáng, Hạ Miên bước lên chiếc xe đen bóng loáng đậu trước tiệm.

Cô đã thức trắng đêm. Đã xé tờ hợp đồng ra rồi lại dán lại bằng băng dính. Đã gọi cho em trai, nghe thằng bé khoe vừa đóng học phí trễ ba tuần. Đã đứng rất lâu trước bức ảnh của mẹ. Và cuối cùng, khi mặt trời chưa lên, cô mặc chiếc áo tử tế nhất, khóa cửa tiệm, và bước ra.

Cố Trạm đã ngồi sẵn trong xe, đọc tài liệu, không buồn ngẩng lên. “Cô đến muộn hai phút.”

“Anh may là tôi đến.” Cô ngồi phịch xuống, giật lấy tập hợp đồng anh đưa. “Đọc điều khoản trước đã.”

Anh không phản đối. Hạ Miên lật từng trang, và càng đọc, lông mày càng nhíu chặt.

Điều 3: Hai bên ngủ phòng riêng. Điều 5: Trước truyền thông và gia tộc, hai bên đóng trọn vai vợ chồng ân ái. Điều 7: Bên A (Hạ Miên) không được tự ý ra ngoài sau mười giờ đêm khi chưa báo. Điều 9…

“Điều chín là gì đây?” Cô gõ ngón tay lên dòng chữ, giọng đầy châm biếm. “‘Nghiêm cấm hai bên nảy sinh tình cảm thật. Bên nào vi phạm, đơn phương chấm dứt hợp đồng và bồi thường’? Anh sợ tôi phải lòng anh đến thế cơ à, chủ tịch Cố?”

Lần này anh mới ngẩng lên. Đôi mắt đen sâu nhìn thẳng vào cô, không né tránh. “Tôi từng thấy tình yêu biến người ta thành cái gì rồi. Tôi không muốn cả hai chúng ta dây vào thứ rắc rối đó. Cô cũng vậy, đúng không? Cô đâu tới đây vì tôi.”

Hạ Miên im lặng. Anh nói đúng. Cô ghét việc anh nói đúng.

“Được.” Cô cầm bút, ký roẹt một cái xuống dòng chữ ký. “Không động lòng. Dễ ợt. Với một người đàn ông lạnh như cục đá lạnh còn thừa ba độ như anh, tôi e là điều khoản này thừa thãi.”

Một tiếng khẽ, rất khẽ, thoát ra từ cổ họng Cố Trạm. Có phải anh vừa bật cười? Hạ Miên ngẩng lên, nhưng gương mặt anh đã trở lại vẻ băng giá thường ngày.

Xe dừng trước một tòa biệt thự trắng bên hồ, cổng sắt cao vút, sân rộng đến mức tiệm bánh của cô có nhét vào cũng chỉ như một góc nhỏ. Người quản gia già đứng đợi, cúi đầu: “Chào phu nhân.”

Phu nhân. Hai chữ ấy khiến Hạ Miên rùng mình. Cô — thợ làm bánh nợ tám trăm triệu — giờ là phu nhân của Vân Đỉnh.

Cố Trạm dẫn cô đi qua những hành lang lát đá, chỉ từng phòng bằng vài câu cụt lủn. Phòng cô ở tầng hai, cánh Đông. Phòng anh cánh Tây. “Bếp cô dùng thoải mái,” anh nói, và đó là câu tử tế nhất anh nói cả buổi sáng.

Đi ngang cuối hành lang tầng hai, Hạ Miên khựng lại. Một cánh cửa gỗ sẫm màu, khác hẳn những cửa còn lại, đóng kín. Trên tay nắm có một ổ khóa đồng.

“Phòng đó là gì vậy?” Cô hỏi, tay vô thức đưa về phía nắm cửa.

Cố Trạm quay phắt lại, tốc độ nhanh đến mức cô giật mình. Lần đầu tiên, cô thấy cảm xúc thật hiện trên mặt anh — không phải lạnh lùng, mà là một thứ gì đó sắc bén, gần như đau đớn.

“Đừng bao giờ,” giọng anh trầm xuống, từng chữ nặng như đá, “mở cánh cửa đó ra.”

Rồi anh sải bước bỏ đi, để lại Hạ Miên đứng một mình giữa hành lang lặng ngắt, tim đập thình thịch, mắt vẫn không rời khỏi ổ khóa đồng đang phản chiếu ánh nắng cuối ngày — như thể sau cánh cửa ấy, có một bí mật đang chờ được gọi tên.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *