Đêm ấy, tuyết rơi đỏ.
Không phải trời đổ máu — mà là máu bắn lên tuyết, rồi tuyết lại phủ lên máu, cứ thế chồng lên nhau đến khi cả sân luyện võ của Thanh Vũ Môn nhuộm một màu hồng nhợt nhạt như hoa đào chết yểu. Lâm Tô Tuyết nằm dưới xác sư phụ, nghe tiếng thở của chính mình bị bàn tay cứng lạnh của ông bịt lại.
“Đừng động đậy,” sư phụ thều thào, máu ứa ra khóe miệng. “Con còn sống… thì mối thù này còn sống.”
Đó là câu cuối cùng ông nói.
Nàng mười ba tuổi, nín thở giữa hai mươi bảy cái xác, đếm từng bước chân của kẻ giết người đi ngang qua. Chúng mặc dạ hành y đen, mặt bịt kín, đao pháp gọn gàng đến rợn người — không một nhát thừa, không một tiếng kêu kéo dài. Chỉ có kẻ nhà nghề mới giết sạch một môn phái sáu chục người trong một canh giờ mà đèn lồng ngoài cổng vẫn chưa kịp tàn.
Trước khi đi, tên cầm đầu dừng lại giữa sân. Hắn cúi xuống, nhặt tấm bài hiệu bằng ngọc của Thanh Vũ Môn, ngắm nghía dưới ánh trăng rồi bật cười khe khẽ.
“Thanh Vũ Môn cả gan chép trộm ‘Lạc Mai kiếm phổ’ của Lãnh Kiếm Trang. Chết là đáng.”
Rồi hắn ném tấm bài hiệu vào vũng máu, ngay trước mặt nàng.
Tô Tuyết ghi nhớ giọng nói ấy. Ghi nhớ vết sẹo hình lưỡi liềm nơi cổ tay hắn khi ống tay áo trượt xuống. Và ghi nhớ bốn chữ: Lãnh Kiếm Trang.
*
Mười năm sau.
Trấn Vọng Xuyên nằm dưới chân núi Lãnh Kiếm, quanh năm sương mù. Người ta bảo cả cái trấn này sống nhờ Lãnh Kiếm Trang — trang lớn nhất Giang Nam, môn hạ ba trăm, kiếm khách đi tới đâu quan phủ nể tới đó. Chưởng môn Cố Trường Uyên là bậc tông sư một đời; con trai ông, Cố Thời Hàn, hai mươi lăm tuổi đã là “Đệ nhất kiếm dưới tuổi ba mươi”, lạnh như băng núi, chưa từng thua ai.
Và sáng nay, Lãnh Kiếm Trang treo bảng tuyển một nữ y sư.
Cố phu nhân mắc chứng lạ đã ba năm — tay chân co rút, đêm nào cũng gào thét như thấy ác quỷ, mười mấy đại phu tới rồi đi, không ai gọi được tên bệnh. Lãnh Kiếm Trang giấu kín, chỉ âm thầm tìm người.
Người tới ứng tuyển là một cô nương áo xanh, tay ôm hòm thuốc cũ, mặt che nửa bằng khăn voan mỏng. Nàng tự xưng là Tô Y, thầy thuốc lang bạt.
Không ai biết dưới lớp áo vải kia, sống lưng nàng thẳng như một thân đao. Không ai biết trong hòm thuốc, dưới đáy ngăn thảo dược, có một lưỡi đao mỏng như lá liễu — thứ nàng đã mài suốt mười năm, mài đến khi ánh thép soi rõ được gương mặt mình.
Người quản sự dẫn nàng qua ba lớp cổng. Càng vào sâu, kiếm khí càng dày, đến mức Tô Y — Tô Tuyết — cảm thấy da gáy tê rần. Nàng cúi đầu, giấu ánh mắt.
Mười năm rồi. Ta đã đứng ngay trong hang cọp.
“Cô nương chờ ở đây.” Người quản sự để nàng lại giữa một khoảng sân, rồi vội vã lui.
Tô Tuyết ngẩng lên. Trước mặt nàng là một tấm bình phong đá, khắc bài “Lạc Mai kiếm phổ” bằng chữ triện — chính là bộ kiếm phổ mà năm ấy sư phụ nàng bị vu là “chép trộm”. Nàng nhìn từng nét chữ, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến rướm máu mà mặt vẫn phẳng lặng như nước.
“Cô là y sư mới?”
Giọng nói vang lên sau lưng — trầm, lạnh, không chút cảm xúc.
Tô Tuyết quay lại. Một nam nhân áo trắng đứng dưới gốc mai già, thanh kiếm đeo ngang lưng, ánh mắt sắc như có thể rạch da người. Cố Thời Hàn. Nàng đã xem tranh vẽ hắn ở tửu lâu, nhưng tranh không vẽ nổi cái lạnh này.
“Vâng.” Nàng khẽ cúi người. “Tiểu nữ Tô Y.”
Hắn bước tới, chậm rãi vòng quanh nàng một vòng, như đang đánh giá một thanh binh khí lạ.
“Mẹ ta không cần người tầm thường.” Hắn dừng lại trước mặt nàng, khoảng cách chỉ còn một gang tay. “Ba năm qua, kẻ nào chữa không khỏi đều phải chịu phạt. Cô còn dám nhận?”
Hơi thở của hắn phả vào khăn voan của nàng. Tô Tuyết ngửi thấy mùi mực và mùi thép — mùi của kẻ ngày ngày luyện kiếm chép sách.
“Tiểu nữ dám.” Nàng ngẩng đầu, ánh mắt qua lớp voan chạm thẳng vào mắt hắn. “Chỉ cần thiếu trang chủ cho tiểu nữ được gặp phu nhân.”
Có gì đó trong ánh mắt Cố Thời Hàn khẽ động. Hắn không quen bị người ta nhìn thẳng như vậy — nhất là một nữ nhân.
“Được.” Hắn lùi lại nửa bước, hất cằm. “Theo ta.”
*
Viện của Cố phu nhân nằm sâu nhất trong trang, cửa sổ bịt vải đen. Vừa bước vào, một mùi thuốc nồng nặc xộc lên. Trên giường, một phụ nhân tóc rối bù đang co quắp, hai mắt trợn ngược, miệng lảm nhảm những lời không rõ.
Tô Tuyết đặt hòm thuốc xuống, tiến lại bắt mạch. Ngón tay nàng vừa chạm cổ tay bà, cả người khựng lại.
Đây không phải bệnh.
Mạch tượng này — nàng đã đọc trong di thư của sư phụ. Là dấu vết của “Nhiếp Hồn tán”, một loại độc thất truyền, dùng để khiến người ta phát điên mà chết dần, không để lại vết. Cả thiên hạ chỉ còn một môn phái biết luyện thứ độc này.
Thanh Vũ Môn. Môn phái của nàng.
Tay Tô Tuyết run lên. Không thể nào. Người của ta đã chết sạch. Ai còn có thể luyện Nhiếp Hồn tán?
Đúng lúc ấy, Cố phu nhân đang mê man bỗng túm chặt lấy cổ tay nàng, móng tay cắm vào da. Bà mở trừng mắt, đồng tử tán loạn, nhìn thẳng vào nàng mà rít lên từng chữ, rõ ràng đến rợn người:
“Ngươi… cũng là người Thanh Vũ Môn… đúng không?”
Tô Tuyết chết lặng.
Cả gian phòng như ngừng thở. Nàng chậm rãi quay đầu — Cố Thời Hàn đang đứng ngay ngưỡng cửa, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt lạnh đến đóng băng.
“Cô nương,” hắn cất giọng, từng chữ chậm rãi, “vừa rồi mẹ ta nói gì?”
★ Truyện gốc, đăng độc quyền tại truyenhayday.com. Chương 2 sẽ ra trong thời gian sớm nhất — Tô Tuyết sẽ thoát khỏi hang cọp, hay đây chính là lúc mối thù mười năm bắt đầu lộ diện?
Leave a Reply