Tầng 27 Có Anh

Written by

in

Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 1: Chủ Tịch Cố Cần Một Cô Vợ Trong Hai Mươi Bốn Giờ

“Cô có muốn giữ cái tiệm bánh này không? Nếu có — hãy cưới tôi.”

Hạ Miên đứng chết trân sau quầy kính, tay còn dính bột, ngỡ mình nghe nhầm. Người đàn ông vừa buông ra câu đó cao lớn, khoác áo măng-tô đen, gương mặt lạnh như tạc từ băng. Cô nhận ra anh — vị khách bí ẩn ba tháng nay, tuần nào cũng ghé đúng bảy giờ tối, gọi một chiếc bánh su kem trà xanh, ngồi ở góc trong cùng, không nói quá năm câu.

“Anh… nói gì cơ?” Cô bật cười, thứ tiếng cười khô khốc của một người sắp mất tất cả. “Tiệm tôi sắp bị lấy lại rồi. Anh tới trêu tôi à?”

Ngoài cửa, tờ thông báo siết nợ dán chéo trên kính vẫn còn mới. Ba ngày nữa, nếu không xoay đủ tám trăm triệu trả cho chủ đất, “Tiệm bánh Hạ Miên” — thứ duy nhất mẹ để lại cho cô — sẽ thành một quán trà sữa nhượng quyền.

Người đàn ông kéo ghế, ngồi xuống như thể nơi này là văn phòng của anh. Anh đặt lên mặt quầy một tấm danh thiếp. Hạ Miên liếc xuống, và tim cô hẫng một nhịp.

Cố Trạm — Chủ tịch Tập đoàn Vân Đỉnh.

Vân Đỉnh. Chuỗi khách sạn và nhà hàng lớn nhất thành phố. Người đàn ông ngồi ăn su kem trong cái tiệm mười hai mét vuông của cô suốt ba tháng là chủ tịch Vân Đỉnh.

“Tôi cần một người vợ,” anh nói, giọng đều như đọc báo cáo. “Danh nghĩa. Một năm. Ông nội tôi để lại di nguyện: tôi phải kết hôn ổn định trước sinh nhật ba mươi hai, nếu không, số cổ phần chi phối sẽ rơi vào tay chú tôi. Sinh nhật tôi còn đúng bốn mươi ngày.”

“Vậy thì cứ tìm người yêu của anh mà cưới.” Hạ Miên khoanh tay. “Liên quan gì tới tôi?”

“Tôi không có người yêu.” Ánh mắt anh tối lại một thoáng, nhanh đến mức cô ngỡ mình tưởng tượng. “Và tôi cần một người không yêu tôi. Không đòi hỏi, không mơ mộng, hết hạn thì buông. Cô nợ tám trăm triệu, cần tiền gấp, không có nền tảng để đào mỏ tôi. Cô là ứng viên hoàn hảo.”

Từng chữ như tát vào mặt cô. Hạ Miên nghiến răng, định đuổi anh ra khỏi tiệm. Nhưng rồi ánh mắt cô lướt qua bức ảnh nhỏ treo sau quầy — mẹ cô, cười hiền, đứng trước tấm biển “Tiệm bánh Hạ Miên” ngày khai trương mười năm trước.

“Điều kiện của tôi,” cô nghe giọng mình khàn đi. “Anh trả hết nợ cho tiệm. Tiệm vẫn là của tôi, tôi vẫn được làm bánh. Và anh không được đụng vào một sợi tóc của tôi.”

Khóe môi Cố Trạm nhếch lên — không phải nụ cười, chỉ là một đường cong lạnh lẽo. Anh rút từ trong áo ra một tập hồ sơ dày, đặt xuống, xoay về phía cô. Trang đầu in đậm bốn chữ: HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN.

Rồi anh lật sang trang cuối, chỉ vào con số ghi ở dòng “thù lao”. Hạ Miên nhìn xuống, và cả người cô cứng đờ. Con số ấy nhiều hơn cô tưởng — nhiều đến mức đủ trả nợ, đủ lo cho em trai ăn học, đủ để cô không bao giờ phải cúi đầu trước ai nữa.

“Suy nghĩ trong hai mươi bốn giờ,” Cố Trạm đứng dậy, cài lại khuy áo. “Sáng mai bảy giờ, xe tôi đợi trước cửa. Nếu cô bước lên — tiệm bánh của cô được cứu. Nếu không—”

Anh dừng ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại, buông một câu khiến sống lưng cô lạnh toát:

“— thì người mua lại mảnh đất này, sáng mai, sẽ là tôi.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *