Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 7: Người Đàn Ông Ấy Giấu Tay Cứu Tôi
Ba hôm sau, đội kiểm tra ập tới “Tiệm bánh Hạ Miên”.
Giấy phép kinh doanh bị nói là có vấn đề. Nguồn nguyên liệu bị đòi kiểm định. Một loạt rắc rối từ trên trời rơi xuống, đúng như Cố Dương đã dọa. Hạ Miên chạy đôn chạy đáo, nhưng cô chỉ là một thợ bánh, làm sao đấu lại một gia tộc.
Rồi kỳ lạ thay, mọi chuyện tự tháo gỡ. Đội kiểm tra rút đi. Giấy phép được xác nhận hợp lệ chỉ sau một ngày. Một luật sư lạ mặt tới, trao cho cô toàn bộ hồ sơ đã hoàn tất, nói gọn: “Có người lo cho cô rồi,” rồi biến mất.
Tối đó, cô tình cờ thấy trên bàn làm việc của Cố Trạm một xấp tài liệu: hợp đồng anh vừa ký, chuyển nhượng một phần cổ phần cá nhân để đổi lấy việc chú anh rút tay khỏi tiệm bánh của cô. Anh đã trả một cái giá đắt — cắt bớt chính thứ anh cần để giữ tập đoàn — chỉ để cứu cái tiệm mười hai mét vuông của cô.
Nhưng Hạ Miên, trong lúc hoảng loạn, lại đọc nhầm ý nghĩa của nó.
“Anh mua lại nợ tiệm tôi, giờ lại nhúng tay vào giấy phép của tôi.” Cô lao vào phòng làm việc, giọng run lên vì tổn thương. “Anh đang thâu tóm nó phải không? Cũng như gia tộc anh làm với mọi thứ. Tiệm bánh của mẹ tôi — với anh cũng chỉ là một món hàng để kiểm soát tôi!”
Cố Trạm ngẩng lên, sững sờ. “Cô nghĩ tôi—”
“Chứ còn gì nữa!” Nước mắt cô trào ra. “Anh sợ tôi bỏ đi trước khi hết hợp đồng, nên nắm cái tiệm làm con tin chứ gì. Tôi đã ngu ngốc đến mức nào khi tưởng—” Cô nghẹn lời, không nói hết được câu.
Anh đứng dậy, vòng qua bàn, nắm lấy vai cô. “Hạ Miên, nghe tôi—”
“Buông ra!” Cô gạt tay anh. “Tôi ký hợp đồng để cứu tiệm, không phải để giao nó cho anh. Hết một năm, tôi lấy tiền, tôi đi, tiệm vẫn là của tôi. Đừng hòng—”
“Tôi làm vậy vì tôi không muốn cô mất nó!” Cố Trạm gằn lên, lần đầu tiên cô thấy anh mất bình tĩnh. “Vì tôi biết cái tiệm đó với cô là gì. Nó là mẹ cô, đúng không? Giống như căn bếp kia là mẹ tôi. Tôi cắt cổ phần của mình để đổi lấy sự yên ổn cho nó. Tôi chưa từng định lấy nó khỏi tay cô!”
Hạ Miên đứng chết lặng. Sự thật phơi ra, và cô nhận ra mình đã trách nhầm người. Nhưng nỗi sợ trong cô — nỗi sợ bị bỏ rơi đã theo cô suốt bao năm — vẫn khiến cô lùi lại.
“Tôi không tin,” cô thì thào, dù trái tim đã bắt đầu tin. “Người ta luôn nói yêu thương, rồi vẫn rời đi. Cha tôi cũng vậy.”
Cô quay người, chạy về phòng, kéo vali ra khỏi tủ. Cô cần rời khỏi đây, khỏi người đàn ông khiến cô muốn phá vỡ mọi điều khoản mình đã ký.
Nhưng khi cô kéo vali ra tới cửa, Cố Trạm đã đứng đó, chặn ngang lối đi, hơi thở gấp gáp như vừa chạy theo. Anh không cho cô qua.
“Đi đâu?” Giọng anh khàn, mắt đỏ hoe. “Hợp đồng vẫn còn ba trăm ngày nữa. Cô không được phép rời đi.”
Leave a Reply