Chương 7: Món Nợ Có Bàn Tay Sắp Đặt
Kiều Chi cầm tờ tài liệu, ngồi thừ trước bàn đến khuya.
Nếu số tiền tám tỷ ấy không phải của Tôn Lệ, vậy ai đã bỏ ra một khoản khổng lồ như thế chỉ để dồn một gia đình nhỏ bé như nhà cô vào đường cùng? Dì ghẻ tham lam thì cô hiểu. Nhưng một bàn tay giấu mặt, có tiền, có tính toán, nhắm thẳng vào cái xưởng bánh cũ kỹ của bà nội cô — điều đó khiến cô ớn lạnh.
“Chưa ngủ à?” Giọng Hàn Tường Nam vang lên sau lưng. Anh đã thay bộ đồ ở nhà, tay cầm hai ly sữa nóng, đặt một ly trước mặt cô.
“Anh biết chuyện này.” Cô chỉ vào dòng chữ. “Từ bao giờ?”
Anh ngồi xuống đối diện, im lặng một lúc. “Từ hôm điều tra Kiều Miên. Càng lần theo dòng tiền, tôi càng thấy không đơn giản. Có người cố tình để nhà cô nợ đúng con số mà Hàn Thị sẽ đứng ra ‘cứu’. Nói cách khác — có kẻ muốn đẩy cô vào đúng cuộc hôn nhân này.”
Kiều Chi ngẩng phắt lên. “Đẩy tôi vào đây? Để làm gì?”
“Đó là điều tôi cần biết.” Ánh mắt anh trầm xuống. “Nhưng cô yên tâm. Trước khi tìm ra kẻ đó, tôi sẽ không để ai động vào cô, cũng không để ai động vào cái xưởng bánh của bà cô.”
Câu nói bình thản, nhưng khiến tim Kiều Chi run lên. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày bà nội mất, chưa có ai nói với cô câu “tôi sẽ bảo vệ cô” một cách chắc chắn đến thế.
“Tôi không cần anh bảo vệ.” Cô cúi đầu, ôm ly sữa ấm. “Điều khoản của chúng ta là tiền trao cháo múc mà.”
“Điều khoản có thể sửa.” Anh nói.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh — không còn lạnh như băng nữa, mà sâu và ấm, như đang giấu điều gì đó chưa dám gọi tên.
“Hàn Tường Nam,” cô hỏi khẽ, “anh có đang phá vỡ chính điều khoản của mình không đấy?”
Anh khựng lại nửa giây, rồi khóe môi khẽ cong — nụ cười thật đầu tiên cô thấy ở anh, làm tan chảy cả gương mặt lạnh lùng ấy.
“Có lẽ.” Anh nói. “Nhưng người phá trước là cô — cô làm bánh cho tôi ăn mỗi đêm.”
“Tôi làm cho bà!” Cô đỏ mặt.
“Vậy từ mai làm thêm một phần cho tôi.” Anh đứng dậy, gõ nhẹ lên mặt bàn. “Chồng hợp đồng cũng là chồng. Ngủ sớm đi, phu nhân.”
Anh bước lên lầu, để lại Kiều Chi ngồi đó, ôm ly sữa, tim đập loạn nhịp, môi cười mà mắt cay cay. Ba năm. Cô từng nghĩ đó là một bản án. Giờ cô bắt đầu sợ — sợ rằng ba năm là quá ngắn.
Nhưng trên lầu, khi cánh cửa phòng khép lại, nụ cười của Hàn Tường Nam cũng tắt.
Điện thoại anh sáng lên trong bóng tối. Một tin nhắn từ số lạ, không tên:
“Cưới rồi cơ đấy. Bảo vệ cô ta cũng vô ích thôi, Hàn Tường Nam. Món nợ ba năm trước chưa trả xong. Thứ của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại — kể cả cô ta.”
Ngón tay anh siết chặt lấy màn hình. Lần đầu tiên trong đôi mắt lạnh lùng ấy, ánh lên một nỗi sợ — không phải cho mình, mà cho người con gái đang ngồi dưới nhà, ôm ly sữa, mỉm cười ngốc nghếch, chẳng hề hay biết mình đã bị cuốn vào một ván cờ lớn đến nhường nào.
Leave a Reply