Chương 6: Em Gái Quay Lại Đòi Chỗ Đứng
“Cướp chồng?” Kiều Chi nhìn cô em gái, bật cười. “Sáng hôm cưới, ai để lại tờ giấy ‘không lấy lão già băng giá’ rồi bỏ theo trai? Kiều Miên, em nói lại xem ai bỏ ai?”
Kiều Miên nghẹn họng, nhưng Tôn Lệ đã xông lên đỡ lời: “Nó dại dột một lúc thôi! Giờ nó hối hận rồi. Vị trí phu nhân họ Hàn vốn là của con Miên. Mày chỉ là đứa thế thân, giờ trả lại chỗ cho em mày đi!”
“Trả lại?” Kiều Chi khoanh tay. “Vậy tám tỷ tiền nợ, dì trả cho nhà Hàn chưa? Cái giấy hôn phối có tên tôi, dì xé được không? Dì đẩy tôi lên thế chỗ, giờ thấy tôi ngồi ở đây ấm chỗ thì lại đòi lấy về. Trên đời làm gì có chuyện tiện lợi như thế.”
“Mày…!” Tôn Lệ tức đến run người.
Kiều Miên bỗng đổi giọng, nước mắt lưng tròng, chạy về phía Hàn Tường Nam vừa bước ra: “Anh Hàn, người anh cưới đúng ra là em. Anh Lâm Phong lừa em, em mới biết mình sai. Em mới là người nhà Hàn chọn. Anh cho em một cơ hội, được không?”
Cô ta diễn rất khéo, dáng vẻ đáng thương đủ khiến người ngoài động lòng.
Hàn Tường Nam nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như băng tuyết. Anh chậm rãi bước tới, nhưng không phải về phía Kiều Miên — mà đi thẳng đến bên Kiều Chi, đưa tay, rất tự nhiên, khoác lấy vai cô.
Cả sân lặng đi.
“Nhà tôi chọn ai, tôi biết rõ nhất.” Giọng anh trầm, vang, dứt khoát từng chữ. “Bà nội tôi tìm ba năm, tìm chính là cô ấy — Kiều Chi. Người con gái từng cõng một bà cụ xa lạ vào tiệm, hấp cho bà một cái bánh nóng mà không lấy một đồng. Không phải cô, Kiều Miên ạ.”
Kiều Miên chết sững. Đây là lần đầu cô ta nghe câu chuyện ấy.
“Còn nữa.” Anh siết vai Kiều Chi chặt hơn, mắt quét qua Tôn Lệ. “Vợ tôi là cô ấy. Trên giấy tờ, trong nhà này, và trước mặt bà tôi. Ai còn tới đây gây chuyện, tôi để pháp luật nói chuyện về khoản nợ tám tỷ mà bà Tôn Lệ đã ‘khéo léo’ dựng lên.”
Tôn Lệ giật bắn mình, sắc mặt biến đổi. “Dựng… dựng lên cái gì? Ăn nói bậy bạ!”
“Có bậy hay không,” Hàn Tường Nam rút trong túi ra một tập tài liệu, thả xuống bàn đá, “bà tự biết. Tô Bình đã điều tra ba ngày nay. Những chữ ký giả trên hợp đồng vay, những khoản tiền chảy vào tài khoản riêng của bà — tất cả ở đây.”
Mặt Tôn Lệ trắng bệch. Bà ta lùi lại, kéo tay Kiều Miên: “Về! Về ngay!”
Kiều Miên còn muốn nói gì đó, nhưng bị mẹ lôi xềnh xệch ra cổng, bóng dáng thảm hại biến vào màn đêm.
Sân vườn trở lại yên tĩnh. Chỉ còn cánh tay anh vẫn khoác trên vai cô, ấm nóng.
“Anh… bỏ tay ra được rồi.” Kiều Chi khẽ nói, tai nóng ran.
“À.” Anh buông ra, nhưng chậm hơn cần thiết một nhịp. “Diễn cho bọn họ xem thôi.”
“Ừ. Diễn thôi.” Cô đáp, cúi đầu giấu đi khóe môi đang cong lên.
Hai người cùng nói “diễn thôi”, nhưng chẳng ai để ý rằng bà cụ đứng bên khung cửa sổ trên lầu, nhìn xuống hai đứa, đã cười đến nheo cả mắt.
Chỉ là, tối hôm đó, khi Kiều Chi mở tập tài liệu Hàn Tường Nam để quên trên bàn, cô phát hiện ở trang cuối cùng có một dòng ghi chú viết tay, khiến cô lạnh toát sống lưng:
Khoản nợ tám tỷ — nguồn tiền không đến từ Tôn Lệ. Có kẻ đứng sau chống lưng. Cần điều tra: ai muốn ép nhà Kiều tới bước đường cùng?
Leave a Reply