Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 5: Bí Mật Sau Cánh Cửa Khóa
Ba ngày sau, Hạ Miên không chịu nổi nữa.
Cố Trạm đi công tác từ sáng. Cả tòa biệt thự vắng lặng. Cô đứng trước cánh cửa gỗ sẫm cuối hành lang, tay nắm chiếc chìa khóa đồng cô tình cờ thấy rơi trong ngăn kéo phòng làm việc của anh. Lý trí bảo cô quay đi. Nhưng câu nói của San San, và ánh mắt đau đớn của anh cái ngày đầu tiên, kéo tay cô lại.
Ổ khóa bật ra. Cửa mở.
Bên trong không phải kho báu, cũng không phải bí mật đen tối như cô tưởng tượng. Đó là một căn phòng nhỏ, ấm áp, tràn ngập ánh nắng chiều. Trên tường treo đầy tranh — những bức tranh vẽ bánh, vẽ căn bếp, vẽ một người phụ nữ dịu dàng đang nhào bột. Và ở giữa phòng, trên một chiếc bàn gỗ, là một chiếc lò nướng cũ kỹ, cùng một khung ảnh.
Hạ Miên cầm khung ảnh lên. Một người phụ nữ đẹp, ôm cậu bé chừng năm tuổi, cả hai đứng trước một chiếc lò nướng, cười rạng rỡ. Cậu bé có đôi mắt của Cố Trạm.
“Mẹ tôi.”
Hạ Miên giật bắn, quay lại. Cố Trạm đứng ở cửa. Anh về sớm. Cô chờ cơn thịnh nộ, chờ bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng anh chỉ bước vào, chậm rãi, ánh mắt dừng trên khung ảnh trong tay cô.
“Bà mất khi tôi mười tuổi.” Giọng anh khàn đặc, thứ giọng của một vết thương chưa từng lành. “Bà thích làm bánh. Cả nhà nội tôi coi thường điều đó — con dâu hào môn mà suốt ngày lấm lem bột. Họ ép bà bỏ. Bà buồn, rồi bệnh, rồi… đi.”
Anh chạm tay lên chiếc lò cũ. “Căn phòng này tôi giữ y nguyên bếp của bà. Không ai được vào. Vì mỗi lần mở cửa, tôi lại nghe mùi bánh bà nướng.”
Hạ Miên hiểu rồi. Hiểu vì sao một chủ tịch lạnh lùng lại tuần nào cũng ngồi trong tiệm bánh bé xíu của cô. Vì sao anh nói chỉ ăn được bánh của cô. Cô không phải kẻ thay thế cho San San. Cô là chiếc cầu nối anh với người mẹ anh đã mất.
“Cho nên anh không tin tình yêu,” cô nói khẽ. “Vì anh thấy nó giết chết mẹ anh.”
Cố Trạm ngẩng lên, nhìn cô, ánh mắt anh lần đầu tiên trần trụi không phòng bị. “Cô là người đầu tiên bước vào căn phòng này sau hai mươi mốt năm.”
Cô đặt khung ảnh xuống, giọng nghẹn: “Xin lỗi, tôi không nên—”
“Không.” Anh bước tới, gần đến mức cô nghe được nhịp thở của anh. Bàn tay anh nâng cằm cô lên, mắt tìm mắt. “Hạ Miên. Đừng bao giờ rời đi như bà ấy. Đừng biến mất khỏi căn bếp này.”
Trái tim Hạ Miên đập đến vỡ vụn. Đây là điều khoản số chín. Đây là ranh giới họ đã ký để không vượt qua. Vậy mà giờ đây, trong căn phòng đầy nắng và mùi ký ức, cả hai đang đứng sát nhau đến mức chỉ cần một hơi thở nữa là đổ vỡ tất cả.
Và ngay khoảnh khắc anh cúi đầu xuống, chuông điện thoại của anh reo vang, xé toạc bầu không khí. Cố Trạm nhắm mắt, lùi lại một bước, nhấc máy. Cô nghe giọng bên kia — gấp gáp, hoảng hốt.
Gác máy, sắc mặt anh trắng bệch. “Chú tôi,” anh nói. “Ông ta vừa ra tay. Và mục tiêu… là tiệm bánh của cô.”
Leave a Reply