Chương 4: Bà Nội Đã Đợi Con Ba Năm
“Bà… bà nhận nhầm người rồi ạ.” Kiều Chi đỡ bà cụ ngồi xuống ghế, bối rối.
“Không nhầm.” Bà cụ nắm chặt tay cô, ngắm nghía gương mặt cô không chớp mắt. “Ba năm trước, bà lên thành phố khám bệnh, ngất ở vỉa hè phố Hàng Bột. Người ta đi qua chẳng ai để ý. Chỉ có một con bé bán bánh chạy từ trong tiệm ra, cõng bà vào, pha nước đường, hấp cho bà cái bánh bao nóng, ngồi canh bà đến khi xe cấp cứu tới.”
Ký ức ùa về khiến Kiều Chi khẽ run. Cô nhớ. Một buổi chiều mưa, một bà cụ lạ ngã trước cửa tiệm. Cô chỉ làm điều bất cứ ai cũng nên làm, rồi quên bẵng đi.
“Con bé ấy không lấy của bà một đồng. Còn dúi vào tay bà hộp bánh, dặn ‘bà cầm ăn đường cho ấm bụng’.” Mắt bà cụ đỏ hoe. “Bà ăn miếng bánh đó, ngồi trên xe cấp cứu mà khóc. Bao nhiêu năm sống trong nhung lụa, chưa ai cho bà thứ gì mà không tính toán. Bà tự nhủ, cháu dâu nhà họ Hàn, nhất định phải là đứa con gái có tấm lòng như thế.”
Kiều Chi lặng người. Thì ra cuộc hôn nhân này, ngay từ gốc rễ, không phải Tôn Lệ dàn xếp. Là bà cụ này, đã âm thầm tìm về đúng gia đình cô. Chỉ có điều Tôn Lệ tham lam, đẩy con gái ruột mình là Kiều Miên vào thế chỗ để hưởng lợi.
Người bà cụ muốn, từ đầu đến cuối, là cô.
“Bà ơi.” Cổ họng cô nghẹn lại. Cô không nỡ nói ra sự thật đánh tráo, không nỡ nhìn trái tim yếu ớt kia vỡ vụn. “Con… con pha nước đường bà uống nhé.”
“Ừ, ừ.” Bà cụ cười móm mém, vỗ vỗ tay cô như báu vật. “Con bé ngoan của bà.”
Chiều hôm ấy, khi Hàn Tường Nam vội vã lái xe về, điều anh nhìn thấy khiến bước chân anh khựng lại nơi ngưỡng cửa: bà nội anh — người phụ nữ nghiêm khắc cả đời hiếm khi cười — đang ngồi trong bếp, tựa đầu vào vai Kiều Chi, ăn bánh su kem, cười như một đứa trẻ.
Cái khung cảnh ấm áp ấy, không hiểu sao khiến lồng ngực anh nhói lên một cái rất lạ.
Đêm đó, lần đầu tiên anh chủ động gõ cửa phòng cô.
“Bà tôi từ ngày bệnh chưa từng ăn ngon miệng như hôm nay.” Anh đứng ngoài cửa, tay đút túi, giọng vẫn lạnh nhưng đã bớt gai. “Cảm ơn.”
“Tôi không làm cho anh. Tôi làm cho bà.” Kiều Chi đáp.
“Tôi biết.” Anh im lặng một lúc, rồi nói khẽ, gần như thì thầm: “Cũng vì thế mới cảm ơn.”
Anh quay đi. Kiều Chi đứng sau cánh cửa, tim đập một nhịp lạc. Cô vội trấn tĩnh — đừng, Kiều Chi. Điều khoản cuối cùng. Không được động lòng.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài. Sáng hôm sau, khi cô cùng bà cụ dạo vườn, một chiếc xe sang trọng đỗ xịch trước cổng. Từ trên xe, một người phụ nữ đẹp như tranh bước xuống, váy lụa, kính râm, dáng vẻ đài các.
Cô ta tháo kính, đôi mắt lướt qua Kiều Chi đầy dò xét, rồi cong lên một nụ cười khi nhìn về phía Hàn Tường Nam vừa ra tới cửa.
“Tường Nam,” cô ta cất giọng ngọt như rót mật, “em về rồi. Ba năm rồi… anh vẫn chưa quên em chứ?”
Leave a Reply