Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 3: Đêm Đầu Ở Nhà Chồng Hờ
Đêm đầu tiên trong biệt thự, Hạ Miên không ngủ được.
Căn phòng quá rộng, quá lạ, quá im. Ở tiệm, cô quen tiếng lò nướng tí tách, tiếng xe cộ ngoài phố. Ở đây chỉ có tiếng đồng hồ và tiếng tim mình. Gần nửa đêm, cô mò xuống bếp, theo bản năng của một người thợ — khi mất ngủ, cô làm bánh.
Cô đánh trứng, rây bột, cả căn bếp inox lạnh lẽo dần ấm lên mùi bơ và vani. Đúng lúc mẻ su kem đầu tiên ra lò, một giọng nói vang lên sau lưng khiến cô suýt đánh rơi khay.
“Trà xanh.”
Cố Trạm đứng ở ngưỡng bếp, áo sơ mi phanh cúc, tóc rối, khác hẳn vẻ chỉnh tề ban ngày. Anh nhìn khay bánh. “Loại cô hay làm. Cho nhân trà xanh.”
Hạ Miên chớp mắt. “Anh… nhớ à?”
“Ba tháng, tuần nào cũng ăn.” Anh kéo ghế ngồi xuống quầy bếp, như thể đây là cái tiệm mười hai mét vuông của cô chứ không phải biệt thự của anh. “Sao lại thức?”
“Không quen.” Cô đặt trước mặt anh một chiếc su kem còn nóng, không hiểu sao. “Anh thì sao? Chủ tịch mất ngủ vì đếm cổ phần à?”
Anh không đáp, chỉ cầm chiếc bánh lên cắn một miếng. Và lần đầu tiên kể từ khi gặp, Hạ Miên thấy vai anh khẽ chùng xuống, gương mặt giãn ra một chút — như một cậu bé mệt mỏi cuối cùng cũng tìm được một chỗ để thở.
“Từ nhỏ tôi đã không ăn được đồ ngọt,” anh nói khẽ, mắt nhìn chiếc bánh. “Chỉ có bánh của cô là tôi ăn được. Không biết tại sao.”
Trong một khoảnh khắc, giữa căn bếp lúc nửa đêm, hai người xa lạ vừa ký một tờ giấy cấm yêu nhau ngồi ăn chung một mẻ bánh, và không khí giữa họ mềm đi một cách nguy hiểm.
Rồi Cố Trạm đứng dậy, như sực nhớ điều khoản của chính mình. “Ngủ sớm. Sáng mai có việc.” Anh bỏ đi, nhưng ở cửa bếp, anh dừng một giây. “Cảm ơn. Vì chiếc bánh.”
Hạ Miên ngồi lại một mình, tay còn ấm hơi bánh, tự nhủ tiếng đập thình thịch trong lồng ngực chỉ là do đứng gần lò nướng. Chắc chắn là vậy.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài. Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi điện thoại rung liên hồi. Màn hình đầy thông báo. Cô mở ra, và bàng hoàng.
“NÓNG: Chủ tịch Vân Đỉnh Cố Trạm bí mật kết hôn với cô gái lạ mặt.” Kèm theo là tấm ảnh cô bước lên xe anh sáng qua, chụp lén từ xa, mặt mũi lồ lộ.
Cô lao xuống nhà, tìm Cố Trạm. Anh đang đứng ở phòng khách, sắc mặt còn tối hơn cả cô. “Ai đó cố tình tung ảnh,” anh nói. “Sớm hơn kế hoạch của tôi. Có kẻ muốn phá.”
Đúng lúc ấy, chuông cổng vang lên. Người quản gia bước vào, vẻ mặt khó xử: “Thưa chủ tịch… tiểu thư Diệp San San tới. Cô ấy nói… nói phải gặp cậu ngay.”
Hạ Miên thấy cả người Cố Trạm cứng lại. Bàn tay anh, đang cầm cốc cà phê, siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
“Diệp San San là ai?” cô hỏi.
Anh không nhìn cô. Giọng anh khô khốc, lạnh hơn bất cứ lúc nào:
“Là người đàn bà đã hủy hôn với tôi ba năm trước — trước mặt tám trăm quan khách.”
Leave a Reply