Chương 3: Bản Hợp Đồng Ba Năm
“Anh dùng xưởng bánh của bà tôi để ép tôi.” Kiều Chi ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng giọng không run. “Hèn hạ.”
“Tôi gọi đó là điều khoản.” Hàn Tường Nam khoanh tay. “Ở lại ba năm, đóng tròn vai phu nhân họ Hàn trước mặt bà tôi. Đổi lại, ngày cô rời đi, tôi xé toàn bộ giấy nợ. Xưởng bánh trả về tên cô. Không phải tên bố cô, cũng không phải dì cô — tên cô.”
Câu cuối khiến cô sững lại. Anh đã tìm hiểu. Anh biết cái xưởng ấy với cô nghĩa là gì.
“Còn cô cần biết,” anh nói tiếp, giọng lạnh trở lại, “tôi không yêu, không tin vào hôn nhân, và tuyệt đối không cần một người vợ. Cô ở phòng riêng. Không xen vào chuyện của tôi. Không động lòng. Ba năm, tiền trao cháo múc, sòng phẳng.”
“Anh khỏi lo.” Kiều Chi cầm bút, ký cái tên mình lên trang giấy, nét bút mạnh đến rách cả mặt giấy. “Động lòng với một tảng băng thì tôi thà đi yêu tủ lạnh.”
Khóe mắt anh giật giật. Người phụ nữ này, khác hẳn những gì anh tưởng tượng về một cô gái bước vào cửa nhà giàu bằng tiền.
Biệt thự họ Hàn nằm trên đồi, rộng đến mức Kiều Chi đi lạc hai lần trong ngày đầu. Người giúp việc kính cẩn gọi cô là “mợ”. Cô không quen. Cô chỉ quen mùi bột mì và tiếng lò nướng lách tách.
Đêm đầu tiên, không ngủ được, cô mò xuống bếp. Căn bếp hiện đại lạnh tanh như chưa ai từng nấu. Cô lục ra ít bột, bơ, trứng, và bắt đầu nhồi — thói quen mỗi khi lòng bất an. Hai giờ sáng, mẻ bánh su kem đầu tiên ra lò, thơm nức cả tầng trệt.
Cô không biết rằng trên lầu, người đàn ông mất ngủ kinh niên ấy đã đứng ở đầu cầu thang từ lâu, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô cặm cụi bên lò, và hít lấy cái mùi thơm ngọt ngào mà căn nhà này đã thiếu vắng suốt bao năm.
Sáng hôm sau, đĩa bánh cô để lại trên bàn ăn đã hết sạch. Chỉ còn một mẩu giấy, nét chữ cứng cáp: “Lần sau bớt đường. Tôi không thích ngọt.”
Kiều Chi nhìn mẩu giấy, bật cười khẽ. Không cảm ơn, nhưng hết sạch. Cái tảng băng này, hóa ra cũng biết ăn vụng.
Cô đang định thu dọn thì Tô Bình — trợ lý của Hàn Tường Nam — hớt hải chạy vào, mặt tái mét.
“Mợ… mợ ơi. Cụ bà… cụ đến rồi ạ!”
“Cụ nào?” Kiều Chi ngơ ngác.
“Bà nội chủ tịch. Cụ nói nhớ cháu dâu quá, không đợi được, tự bắt xe từ quê lên.” Tô Bình gần như mếu. “Chủ tịch đang họp ở tỉnh, giờ này không về kịp. Chỉ có mình mợ ở nhà thôi…”
Tim Kiều Chi đập thình thịch. Cô còn chưa kịp học một chữ nào về “vai diễn” của mình, chưa biết mặt bà cụ, chưa biết phải xưng hô ra sao.
Cửa chính đã mở. Một bà cụ tóc bạc, chống gậy, được người dìu bước vào sảnh. Vừa nhìn thấy Kiều Chi đứng đó trong chiếc tạp dề còn dính bột, đôi mắt già nua của bà cụ bỗng sáng rực lên, ngân ngấn nước.
Bà buông cả gậy, run run đưa hai tay về phía cô.
“Là con… đúng là con rồi.” Giọng cụ nghẹn lại. “Con bé làm bánh năm ấy. Bà tìm con suốt ba năm trời. Cuối cùng con cũng chịu về làm dâu nhà ta rồi…”
Kiều Chi chết lặng. Bà cụ này — cô chưa từng gặp — tại sao lại nói như thể đã quen biết cô từ lâu?
Leave a Reply