Cô Dâu Thay Thế Của Chủ Tịch Hàn – Chương 2: Anh Cưới Nhầm Người

Written by

in

Chương 2: Anh Cưới Nhầm Người

Kiều Chi ngẩng lên, lần đầu nhìn rõ mặt người vừa thành “chồng” mình.

Hàn Tường Nam. Ba mươi tuổi, chủ tịch Tập đoàn Hàn Thị. Gương mặt góc cạnh như tạc, đôi mắt đen thẳm không gợn chút cảm xúc. Đẹp, nhưng là cái đẹp khiến người ta lạnh gáy chứ không dám lại gần.

“Tôi là Kiều Chi. Chị của Kiều Miên.” Cô đứng thẳng, gỡ chiếc nhẫn rộng khỏi tay, đặt lên bàn. “Em tôi bỏ trốn sáng nay. Dì tôi ép tôi thế chỗ. Anh cưới nhầm người rồi, chủ tịch Hàn.”

Không van xin, không khóc lóc. Sự bình thản của cô khiến khóe mắt anh khẽ nhíu.

Anh rút điện thoại, gọi một số. “Tô Bình. Kiều Miên ở đâu?” Vài giây im lặng. Gương mặt anh càng lúc càng tối. “Ra sân bay từ năm giờ sáng. Đi Đà Nẵng với một gã tên Lâm Phong.” Anh cúp máy, quay lại nhìn cô, ánh mắt như muốn lột trần từng lớp. “Nhà các người bày trò đánh tráo cô dâu ngay trong đám cưới của tôi?”

“Tôi cũng là nạn nhân giống anh.” Kiều Chi nhặt túi xách. “Bây giờ anh biết rồi. Cứ tuyên bố hủy hôn đi. Tôi không cần một xu bồi thường, cũng không cần cái danh phu nhân họ Hàn. Chào anh.”

Cô đi thẳng ra cửa, sống lưng thẳng tắp. Trong lòng thật ra đang run — nếu hủy hôn, xưởng bánh sẽ mất. Nhưng cô thà mất còn hơn quỳ xuống trước gã đàn ông băng giá này.

Tay cô vừa chạm nắm cửa thì điện thoại anh reo. Nhạc chuông riêng — anh nhìn màn hình, cả người khựng lại. Anh nghe máy.

“Bà nội.”

Kiều Chi bất giác dừng bước.

Bên kia đầu dây, giọng một bà cụ vọng ra, yếu nhưng vui đến run rẩy: “Tường Nam à… cưới xong rồi chứ? Bà xem ảnh trên mạng rồi, cô dâu đẹp quá. Bà… bà mừng quá con ơi. Bà chờ ngày này lâu lắm rồi. Giờ có nhắm mắt bà cũng yên lòng…”

Bàn tay cầm máy của Hàn Tường Nam siết lại. Cô thấy quai hàm anh căng lên, thấy trong đôi mắt lạnh ấy thoáng qua một thứ gì đó rất khẽ — như vết nứt đầu tiên trên mặt băng.

“Vâng. Cưới rồi ạ.” Anh nói, giọng đột nhiên dịu hẳn. “Bà giữ sức khỏe. Con đưa cô ấy về thăm bà.”

Anh cúp máy. Căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng lần này khác. Anh nhìn Kiều Chi rất lâu, như đang cân nhắc một nước cờ.

“Bà tôi bệnh tim. Bác sĩ nói không được kích động.” Anh nói chậm rãi. “Đám cưới này, với bà, là tâm nguyện cuối. Nếu bây giờ tôi báo cô dâu bỏ trốn, đánh tráo — cô nghĩ trái tim bà chịu nổi không?”

Kiều Chi im lặng.

“Cho nên,” anh bước tới, đứng chắn giữa cô và cánh cửa, cao lớn như một bức tường, “cô sẽ ở lại. Làm vợ tôi trên giấy tờ. Ba năm. Đến khi bà tôi… yên lòng.”

“Anh nghĩ tôi rảnh đến mức đóng kịch ba năm cho nhà anh?” Cô cười nhạt.

“Không rảnh.” Anh nhếch môi, lần đầu trên mặt anh có một biểu cảm. Nhưng đó là nụ cười khiến người ta rợn người. “Nhưng cô cần.”

Anh rút trong áo vest ra một tập hồ sơ mỏng, đặt lên bàn, đẩy về phía cô. “Đọc đi. Trang cuối.”

Kiều Chi lật tới trang cuối cùng. Dòng chữ in đậm đập vào mắt cô, khiến những ngón tay cô lạnh dần đi:

Khoản nợ tám tỷ đồng của hộ kinh doanh Kiều Đại Sơn, thế chấp bằng toàn bộ nhà xưởng “Chi Chi” tại số 27 phố Hàng Bột, hiện do Công ty Tài chính Hàn Thị nắm giữ toàn quyền xử lý.

Thì ra xưởng bánh của bà nội cô, từ đầu đến cuối, đã nằm gọn trong lòng bàn tay người đàn ông này.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *