Chương 1: Cô Dâu Bỏ Trốn, Chị Thay Em Bước Lên Lễ Đường
Bảy giờ sáng, phòng tân nương của khách sạn Hoàng Kim vẫn thơm mùi phấn và hoa ly, chỉ thiếu đúng một thứ: cô dâu.
“Con Miên đâu? Nó đâu rồi?” Tôn Lệ vò tờ giấy trong tay, giọng the thé đến vỡ ra. Trên bàn trang điểm, chiếc điện thoại của Kiều Miên vẫn nằm đó, màn hình tối đen, tắt nguồn từ đời nào.
Kiều Chi nhặt tờ giấy rơi dưới chân dì ghẻ. Nét chữ nguệch ngoạc của em gái cùng cha khác mẹ đập vào mắt cô: “Con đi với anh Lâm Phong. Con không lấy lão già băng giá đó đâu. Mẹ tự lo.”
Cô đọc xong, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác vừa buồn cười vừa lạnh sống lưng. Lấy chồng vì tiền là ý của Tôn Lệ. Bỏ trốn theo trai cũng là con gái của Tôn Lệ. Chỉ có cái xưởng bánh của bà nội cô — thứ bị đem ra thế chấp cho món nợ tám tỷ — là sắp thành tro.
“Chín giờ nhà họ Hàn đón dâu.” Tôn Lệ quay phắt lại, đôi mắt đảo một vòng rồi dừng lại trên người Kiều Chi. Ánh nhìn ấy khiến cô rùng mình. “Kiều Chi, mày với nó cao bằng nhau.”
“Dì đừng nghĩ bậy.” Kiều Chi lùi lại một bước.
“Không phải nghĩ. Là mày phải làm.” Tôn Lệ bước tới, bấu chặt cổ tay cô. “Hợp đồng ghi rõ: cưới thì nhà Hàn xóa nợ, xưởng bánh giữ lại. Không có cô dâu, mai người ta siết xưởng, bố mày vào tù vì cái giấy bảo lãnh nó ký. Mày muốn thế à?”
Kiều Chi nghẹn lại. Xưởng bánh nhỏ trên phố cũ — nơi bà nội đã đứng lò suốt bốn mươi năm, nơi mùi bơ và vani đã ru cô lớn lên sau khi mẹ mất, cha bỏ đi — cái tên “Chi Chi” bà đặt theo tên cô, tất cả đang treo trên đầu một sợi chỉ.
“Người ta cưới Kiều Miên, không cưới tôi.” Giọng cô khàn đi.
“Voan trùm kín mặt. Nhà Hàn với nhà mình mới gặp một lần. Chỉ cần bước qua lễ đường, ký cái giấy, xong việc là mày về.” Tôn Lệ dúi bộ váy cưới vào tay cô, mắt đỏ lên vì cuống. “Coi như trả nợ cho cái xưởng đó. Bà mày dưới suối vàng cũng muốn giữ nó, đúng không?”
Câu cuối như một mũi kim đâm đúng chỗ. Kiều Chi nắm chặt lớp ren trắng, tay run lên. Cô ghét Tôn Lệ. Cô ghét cái trò đổi người trắng trợn này. Nhưng cô không ghét nổi cái xưởng bánh, và không đành lòng nhìn cha — dù nhu nhược — bị còng tay.
Cuối cùng, cô nhắm mắt lại. “Tôi làm. Nhưng qua hôm nay, dì phải trả lại giấy tờ xưởng cho tôi.”
“Được, được hết!” Tôn Lệ mừng rỡ, lập tức gọi thợ trang điểm.
Chín giờ, dưới sảnh khách sạn, hàng chục ống kính chĩa vào cửa. Kiều Chi bước ra trong bộ váy cưới của người khác, tấm voan dày trùm kín mặt, chỉ nhìn thấy lờ mờ những bóng người và những chùm đèn pha lê sáng lóa.
Bàn tay ai đó — lạnh, khô, chắc chắn — đặt vào tay cô để dẫn đi. Cô không nhìn rõ mặt người đàn ông ấy, chỉ thấy một bờ vai rất cao trong bộ vest đen, và cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ anh như hơi từ một tảng băng.
Người chủ hôn đọc lời thề. Cô nghe tiếng mình đáp “vâng” như vọng lại từ đáy giếng. Chiếc nhẫn được lồng vào ngón tay cô, rộng một chút, lạnh buốt. Tiếng vỗ tay, tiếng nhạc, tiếng người reo — tất cả trôi qua cô như một giấc mơ của người khác.
Mãi đến khi hai người được đưa vào phòng nghỉ tân hôn trên tầng cao nhất, cánh cửa đóng lại, thế giới ồn ào mới tắt phụt.
Chỉ còn cô, người đàn ông xa lạ, và tấm voan ngăn giữa hai gương mặt.
Cô nghe tiếng bước chân anh tiến lại. Rồi những ngón tay dài nâng nhẹ mép voan lên.
Tấm lụa trắng được vén khỏi mặt cô. Ánh mắt anh — sắc và lạnh như lưỡi dao — chạm vào gương mặt cô.
Và khựng lại.
“Em…” Giọng người đàn ông trầm xuống, từng chữ đóng băng trong không khí. “Em không phải Kiều Miên.”
Leave a Reply