Chương 4: Ca Mổ Nửa Đêm
Tô Tô không nhớ mình đã chạy đến bệnh viện bằng cách nào. Cô chỉ biết khi lao qua hành lang trắng toát mùi cồn, tim cô đập như trống trận, câu nói của kẻ lạ vẫn văng vẳng bên tai: ca mổ của bà ấy sẽ có tai nạn ngoài ý muốn.
“Mẹ tôi! Phòng 507, bệnh nhân Trần Thị Lan!” Cô túm lấy cô y tá trực. “Ca mổ ngày mai — hủy đi, đổi bác sĩ, đổi phòng, làm ơn —”
“Chị bình tĩnh đã.” Y tá ngơ ngác. “Bệnh nhân Trần Thị Lan… ca mổ đã được dời lên tối nay rồi mà. Đang tiến hành trong phòng phẫu thuật số 2.”
Tô Tô sững người. “Dời lên? Ai cho phép? Tôi chưa đóng viện phí —”
“Viện phí đã thanh toán đủ từ chiều. Cả kíp mổ giỏi nhất khoa tim được điều động khẩn. Người ký lệnh là…” y tá nhìn vào màn hình, “là đại diện tập đoàn Hàn thị.”
Chân Tô Tô mềm nhũn. Cô vịn vào tường, thở dốc. Hàn Trạch. Anh đã âm thầm chuyển ca mổ lên sớm hơn kế hoạch nửa ngày — vô tình phá tan cái bẫy của kẻ tống tiền, người định ra tay vào ca mổ ngày mai.
Cô ngồi phịch xuống hàng ghế trước phòng mổ, đèn đỏ “Đang phẫu thuật” cháy lặng lẽ trên đầu. Ba tiếng. Bốn tiếng. Cô cầu nguyện với tất cả những gì mình có.
Đến gần nửa đêm, một bóng người cao lớn đặt xuống bên cạnh cô một ly sữa nóng.
Tô Tô ngẩng lên. Hàn Trạch, không còn vest chỉnh tề, chỉ mặc áo sơ mi xắn tay, gương mặt phảng phất mệt mỏi. Anh ngồi xuống bên cô, cách một khoảng đúng mực.
“Uống đi. Cả ngày cô chưa ăn gì.”
“Tại sao?” Giọng Tô Tô khản đặc. “Tại sao anh dời ca mổ? Tại sao anh trả viện phí? Trong hợp đồng đâu có điều khoản nào bắt anh làm vậy.”
Hàn Trạch im lặng một lúc, mắt nhìn thẳng vào ngọn đèn đỏ trước phòng mổ.
“Chiều nay ở bữa tiệc, cô nói tôi cưới cô vì cô là cái bóng thay thế.” Anh nói chậm rãi. “Tôi để cô nghĩ vậy cũng được. Nhưng có một chuyện tôi không muốn cô hiểu lầm: dù cô là ai, thì mẹ cô vô tội. Tôi không để một người mẹ chết vì trò bẩn của người khác.”
“Anh biết về cuộc gọi tống tiền.” Tô Tô bàng hoàng nhìn anh.
“Tôi cho người theo dõi cô từ hôm cô ký hợp đồng. Không phải vì không tin cô,” anh nói trước khi cô kịp giận, “mà vì có kẻ trong nhà Hàn muốn mượn tay cô hại tôi. Kẻ gọi điện cho cô, muốn lấy hồ sơ thiết kế của Hàn thị — chính là người đã bán tin hợp đồng cho Bạch Nguyệt.”
Anh quay sang cô, ánh mắt nghiêm nghị chưa từng thấy. “Từ giờ, cô không phải đối mặt với chúng một mình. Cô là vợ tôi. Chuyện của cô, là chuyện của tôi.”
Tô Tô nhìn anh, cổ họng nghẹn lại. Trong hai mươi lăm năm cuộc đời, kể từ ngày cha mất và cả thế giới quay lưng, đây là lần đầu tiên có người nói với cô câu ấy — cô không phải đối mặt một mình. Nước mắt cô rơi xuống, lần này cô không giấu nữa.
Hàn Trạch khựng lại trước những giọt nước mắt. Bàn tay anh đưa lên nửa chừng, ngập ngừng, rồi cuối cùng chỉ nhẹ nhàng gạt một lọn tóc rối khỏi mặt cô. Cử chỉ vụng về đến lạ ở một người đàn ông quyền lực.
“Đừng khóc.” Giọng anh trầm xuống, khàn khàn. “Tôi… không giỏi dỗ người.”
Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người thu lại chỉ còn một hơi thở. Tô Tô ngửi thấy mùi tùng bách, nghe thấy nhịp tim mình và cả nhịp tim anh, cùng loạn nhịp. Cô ngẩng lên, và bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô — đắm đuối, giằng xé, như muốn lại gần mà lại sợ.
Đúng lúc đó, đèn phòng mổ vụt tắt. Cửa mở. Bác sĩ trưởng kíp mổ bước ra, kéo khẩu trang xuống, mỉm cười mệt mỏi.
“Ca mổ thành công. Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch.”
Tô Tô bật khóc nức nở, hai tay bưng mặt. Hàn Trạch không kìm được nữa, kéo cô vào lòng, để cô khóc ướt cả vai áo anh. Anh không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy cô thật chặt, như thể sợ buông ra cô sẽ tan biến.
Nhưng khi bác sĩ chuẩn bị quay đi, ông chợt nhớ ra điều gì, ngoảnh lại.
“À phải. Cô Kiều, viện phí ca mổ này, ngoài phần tập đoàn Hàn thị chi trả, còn có một khoản đặt cọc từ trước. Một người đã âm thầm gửi vào tài khoản của mẹ cô từ ba ngày trước, khi cô còn chưa hề quen biết chủ tịch Hàn.”
Tô Tô ngẩng phắt lên, nước mắt còn đọng trên mi. “Ba ngày trước? Ai? Ai đã gửi tiền?”
Bác sĩ nhìn vào tờ hồ sơ, chau mày. “Người gửi giấu tên. Nhưng họ để lại một dòng nhắn cho cô. Chỉ có bốn chữ.”
Ông đưa tờ giấy cho cô. Tô Tô nhìn xuống, và cả người cô hóa đá. Bốn chữ viết tay, nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc đến rợn người:
“Vòng tay còn không?”
Leave a Reply