Chương 3: Người Con Gái Trong Bức Ảnh Cũ
Tô Tô ngủ không yên cả đêm. Gương mặt cô gái trong ảnh cứ chờn vờn trước mắt cô — giống cô, nhưng không phải cô. Cùng khuôn mặt, cùng nụ cười, nhưng ánh mắt trong veo hơn, như của một người chưa từng nếm mùi khổ.
Sáng ra, cô mang khung ảnh xuống định hỏi cho ra lẽ, nhưng Hàn Trạch đã đi làm từ sớm. Trên bàn ăn chỉ có một tờ giấy nhắn với nét chữ cứng cỏi: “Tối nay có tiệc gia tộc họ Bạch. Bảy giờ. Váy đã chuẩn bị trong tủ. Đóng cho tròn vai.”
Bữa tiệc là một cái bẫy. Tô Tô hiểu điều đó ngay khi bước vào sảnh lớn lấp lánh đèn chùm, nơi hàng trăm ánh mắt thượng lưu quét qua cô như quét một con số lạ trong bảng cân đối kế toán.
Bạch Nguyệt, chủ nhân bữa tiệc, lộng lẫy trong bộ váy đỏ, lướt tới với ly rượu vang trên tay.
“Ồ, phu nhân Hàn cũng tới.” Cô ta nói to, cố ý cho mọi người nghe. “Tôi cứ tưởng người ta không có nổi bộ váy nào tử tế để đi tiệc chứ.”
Vài tiếng cười khúc khích vang lên. Tô Tô mỉm cười, không đáp. Cô đã học được rằng với những người như Bạch Nguyệt, im lặng là cái tát đau nhất.
“Nghe nói cô làm thiết kế trang sức?” Bạch Nguyệt nhấp rượu. “Vậy chắc cô biết đây là gì.” Cô ta chìa cổ tay đeo một chiếc lắc kim cương lấp lánh. “Hàng đặt riêng từ Ý. Ba tỷ. À mà, ba tỷ… đúng bằng cái giá anh Trạch bỏ ra để mua cô về, phải không?”
Cả sảnh xôn xao. Mặt Tô Tô nóng bừng. Vậy là Bạch Nguyệt đã biết chuyện hợp đồng. Ai đó trong nhà Hàn đã bán tin.
Nhưng thay vì cúi đầu, Tô Tô bước tới, cầm lấy cổ tay Bạch Nguyệt xem chiếc lắc, ánh mắt chuyên nghiệp của một người trong nghề.
“Kim cương nhân tạo cắt kiểu cũ. Ổ chấu lệch nửa ly. Nước D giả, thực chất chỉ tầm H.” Cô buông tay ra, giọng điềm nhiên. “Người bán nói ba tỷ, cô trả ba tỷ. Cô Bạch, cô mới là người bị mua đắt.”
Sảnh tiệc chết lặng một giây, rồi rộ lên tiếng xì xào. Mặt Bạch Nguyệt hết đỏ lại trắng.
“Cô… cô ăn nói hàm hồ!”
“Có máy soi kim cương ở đây không?” Tô Tô nhìn quanh, ung dung. “Gọi ra, tôi soi cho cả nhà xem. Danh dự nghề nghiệp của tôi, tôi dám cược.”
Bạch Nguyệt lùi lại một bước, tay giấu vội cổ tay sau lưng. Chính phản ứng ấy đã tố cáo tất cả.
Đúng lúc ấy, một bàn tay ấm áp đặt lên vai Tô Tô. Mùi tùng bách lạnh quen thuộc.
“Vợ tôi nói đúng.” Hàn Trạch không biết đã đến từ lúc nào, đứng sau lưng cô, cao lớn như một bức tường chắn. Anh nhìn Bạch Nguyệt, ánh mắt lạnh đến đóng băng. “Cô ấy là chuyên gia. Còn cô, cô Bạch, đeo hàng giả đi khoe thì đừng khoe trước mặt người biết nghề.”
Anh khoác tay lên eo Tô Tô, xoay người dẫn cô đi giữa hàng trăm ánh mắt sững sờ, để lại Bạch Nguyệt đứng chôn chân giữa sảnh.
Ra đến ban công vắng người, Tô Tô mới hoàn hồn, đẩy tay anh ra. “Anh không cần diễn quá lố vậy.”
“Tôi không diễn.” Hàn Trạch nhìn cô, ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt anh những mảng sáng tối. “Cô giỏi hơn tôi tưởng.”
Tim Tô Tô lỡ một nhịp. Cô vội quay đi, lấy trong túi ra khung ảnh đã mang theo cả ngày.
“Tôi mới là người có chuyện muốn hỏi. Cô gái này là ai? Sao ảnh của cô ấy lại ở trong phòng tôi? Và tại sao… cô ấy giống hệt tôi?”
Gương mặt Hàn Trạch lập tức đanh lại. Anh giật lấy khung ảnh, ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Một thoáng đau đớn cực nhanh lướt qua đáy mắt anh — thứ cảm xúc mà cô chưa từng thấy ở người đàn ông băng giá này.
“Không liên quan đến cô.” Giọng anh khàn đi. “Đừng bao giờ hỏi lại.”
“Không liên quan? Tôi đang sống trong nhà anh, ngủ trong căn phòng có ảnh một người giống hệt tôi, và anh bảo không liên quan?” Tô Tô bước tới. “Anh cưới tôi vì tôi giống cô ấy, đúng không? Tôi chỉ là cái bóng thay thế —”
“Im đi.” Anh chặn lời, giọng vỡ ra một tia không kiềm được. “Cô không có tư cách nhắc đến cô ấy.”
Câu nói ấy đâm vào ngực Tô Tô đau hơn cả cái tát của Bạch Nguyệt. Cô lùi lại, cười nhạt, sống mũi cay xè.
“Được. Tôi hiểu rồi. Tôi chỉ là món hàng ba tỷ, thay cho một người đã mất. Cảm ơn anh đã nhắc.”
Cô quay người bỏ đi, không cho anh thấy giọt nước mắt vừa trào. Phía sau, Hàn Trạch đứng lặng, khung ảnh trong tay, gọi khẽ một cái tên mà cô không nghe rõ.
Về đến biệt thự, Tô Tô lao lên phòng, gục xuống giường. Điện thoại rung. Số lạ. Cô nhấc máy, giọng còn nghẹn.
“A lô?”
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông rè rè, méo mó như đã qua thiết bị biến âm.
“Kiều Tô Tô. Muốn mẹ cô sống, thì tối mai mang toàn bộ hồ sơ thiết kế của Hàn thị mà chồng cô đang giữ, giao cho tao. Nếu không…” hắn cười khùng khục, “ca mổ của bà ấy sẽ có tai nạn ngoài ý muốn. Bệnh viện đó, tao có người.”
Máy cúp. Tô Tô ngồi chết trân, lòng bàn tay lạnh toát, cả người run lên. Mẹ cô đang nằm trên bàn mổ ngày mai. Và có kẻ vừa nắm lấy sinh mạng bà làm con tin.
Leave a Reply