Chương 2: Cô Dâu Không Váy Cưới
Ngòi bút của Tô Tô khựng lại giữa chừng chữ ký.
“Người con gái muốn cưới anh?” Cô ngẩng phắt lên. “Vậy anh cần tôi làm gì ở đây?”
“Chính vì có người ta, tôi mới cần cô.” Hàn Trạch giật lấy tập hợp đồng, kiểm tra chữ ký cô vừa hoàn tất, rồi khóa vào két. Mọi động tác gọn ghẽ, không thừa một giây. “Bà nội muốn ép tôi cưới cháu gái nhà họ Bạch để hợp nhất hai tập đoàn. Tôi cần một người vợ có sẵn giấy đăng ký kết hôn để bà ấy hết đường.”
Anh ném cho cô một chiếc hộp nhung. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lạnh lẽo, quá vừa vặn đến mức đáng sợ.
“Đeo vào. Từ giây phút này, cô là Kiều Tô Tô, vợ tôi. Nhớ kỹ ba điều: gọi tôi là chồng, đừng để lộ chuyện hợp đồng, và…” anh nhìn thẳng vào mắt cô, “đừng thật lòng.”
“Khỏi lo.” Cô đeo nhẫn vào, ngẩng cằm. “Tôi cũng chẳng rảnh mà thật lòng với một người mua vợ bằng hợp đồng.”
Khóe môi Hàn Trạch khẽ giật. Có lẽ là buồn cười. Nhưng anh không nói gì, chỉ nắm cổ tay cô kéo ra thang máy.
Cửa phòng khách VIP mở ra. Một bà lão tóc bạc phơ, dáng ngồi thẳng như tùng, đang chống gậy đầu rồng. Bên cạnh bà là một cô gái đẹp như tranh, váy trắng tinh khôi, môi cong lên một nụ cười dịu dàng vừa thấy Hàn Trạch đã đứng bật dậy.
“Anh Trạch —”
Cô gái khựng lại khi thấy bàn tay Tô Tô đang bị Hàn Trạch nắm chặt.
“Bà nội.” Hàn Trạch cúi đầu, giọng cung kính nhưng lạnh tanh. “Con giới thiệu. Đây là Kiều Tô Tô. Vợ con. Chúng con đã đăng ký kết hôn.”
Ly trà trong tay bà lão suýt rơi. “Con nói cái gì?”
“Đã đăng ký sáng nay.” Anh nói dối trơn tru, mắt không chớp. “Giấy tờ hợp lệ. Con nghĩ bà nên là người đầu tiên biết.”
Cô gái váy trắng — Bạch Nguyệt — mặt trắng bệch, rồi lập tức đỏ hồng vì tủi hờn. Cô ta nhìn Tô Tô từ đầu đến chân, ánh mắt quét qua bộ đồ ướt nhèm, đôi giày mòn gót của cô, rồi bật ra một tiếng cười khẩy.
“Vợ anh? Cô ta đây á?” Bạch Nguyệt lấy khăn tay che mũi như ngửi thấy mùi gì khó chịu. “Anh Trạch, anh lượm cô ta ở xó xỉnh nào về vậy? Người ta còn tưởng anh đưa giúp việc vào nhầm phòng.”
Tô Tô nắm chặt tay. Móng tay lại bấm vào chỗ vết thương cũ, đau nhói. Cô đã quá quen với những ánh mắt như thế — ánh mắt người đời dành cho kẻ sa cơ. Nhưng cô chưa bao giờ học được cách để nó không đau.
Cô định mở miệng đáp trả thì Hàn Trạch đã lên tiếng trước.
“Cô Bạch.” Giọng anh nhẹ, nhưng cả căn phòng lạnh đi. “Đó là vợ tôi cô đang nói tới. Lời tiếp theo, cân nhắc cho kỹ.”
Bạch Nguyệt sững người, mắt ngân ngấn nước, quay sang bà lão như cầu cứu. “Bà ơi, bà xem anh ấy…”
“Đủ rồi.” Bà lão gõ gậy xuống sàn một tiếng đanh gọn. Bà không nhìn Bạch Nguyệt, mà nhìn thẳng vào Tô Tô, ánh mắt sắc bén của người từng trải cả đời thương trường soi từng thớ mặt cô. “Kiều Tô Tô. Con nhà ai?”
“Dạ thưa bà, cha con là Kiều Thành Nghĩa, chủ xưởng chế tác trang sức Kiều Ký ngày trước.” Tô Tô cúi đầu lễ phép, nhưng lưng vẫn thẳng. “Xưởng đã đóng cửa. Giờ con chỉ là một thợ thiết kế bình thường.”
Bà lão nheo mắt. “Kiều Ký… ta có nghe. Một xưởng nhỏ nhưng có nghề. Vậy con lấy cháu ta, là vì tiền, phải không?”
Câu hỏi như một cái tát. Cả phòng nín thở. Bạch Nguyệt cong môi chờ xem cô bẽ mặt.
Tô Tô ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc ấy, thay vì chối, cô lại nhìn thẳng vào mắt bà lão.
“Thưa bà, con không dám nói dối bà. Con đến với anh ấy trong lúc con khốn cùng nhất. Nhưng con hứa một điều: ngày nào còn mang họ Hàn, con sẽ không để ai bôi nhọ nhà này, kể cả bản thân con.”
Sự thẳng thắn ấy khiến bà lão khựng lại. Đôi mắt già nua khẽ động. Bà nhìn cô thật lâu, rồi bất ngờ bật cười khẽ.
“Thằng Trạch, ít ra con cũng biết chọn người có xương sống.” Bà chống gậy đứng dậy. “Nhưng đừng tưởng ta dễ tin. Ba tháng. Ta cho hai đứa ba tháng. Nếu ta phát hiện cuộc hôn nhân này có gì giả dối…” bà quay lại, ánh mắt lạnh đi, “ta sẽ tự tay xóa tên thằng Trạch khỏi di chúc, và tống cô gái này ra đường.”
Bà rời đi, kéo theo Bạch Nguyệt đang khóc tấm tức. Ngang qua Tô Tô, Bạch Nguyệt ghé sát tai cô, hạ giọng đến mức chỉ hai người nghe được:
“Rồi cô sẽ tự cút thôi. Tôi và anh Trạch có ước hẹn từ nhỏ. Cô chỉ là con tốt thí anh ta nhặt tạm.”
Cửa đóng lại. Trong phòng chỉ còn hai người.
Tô Tô thở hắt ra, chân mềm nhũn, phải vịn vào thành ghế. Cô quay sang Hàn Trạch, định hỏi bước tiếp theo, thì thấy anh đang nhìn cô — ánh mắt khác hẳn lúc nãy, không còn lạnh, mà mang một thứ gì đó cô không đọc được.
“Câu vừa rồi.” Anh nói chậm. “Con sẽ không để ai bôi nhọ nhà này. Cô nói thật, hay diễn?”
Tô Tô mệt mỏi đáp: “Quan trọng gì? Anh trả tiền, tôi diễn. Anh đâu cần biết tôi thật lòng hay không.”
Cô nói xong liền quay đi, không thấy được vẻ trầm ngâm thoáng qua trên gương mặt anh.
Đêm đó, Hàn Trạch cho người đưa cô về căn biệt thự ven hồ. Người quản gia dẫn cô lên phòng ngủ dành cho “phu nhân”. Cô mệt đến mức chỉ muốn ngã xuống giường. Nhưng khi bật đèn phòng thay đồ, ánh mắt cô chạm phải một khung ảnh nhỏ đặt hờ hững trên kệ, nửa bị che sau lọ hoa.
Cô cầm lên. Và toàn thân cô lạnh toát.
Trong ảnh là một cô gái mặc đồng phục nữ sinh, đang cười dưới một gốc cây phượng. Gương mặt ấy… giống cô đến kinh ngạc. Nhưng cô chưa từng chụp tấm ảnh này. Cô chưa từng đến nơi này.
Vậy cô gái trong ảnh — người mà Hàn Trạch cất giữ suốt bao năm — rốt cuộc là ai?
Leave a Reply