Chương 5: Vòng Tay Bạc
Vòng tay còn không?
Bốn chữ ấy khiến Tô Tô lạnh sống lưng. Tay cô vô thức đưa lên cổ tay trái, nơi có một chiếc vòng bạc cũ kỹ đã ngả màu, mặt vòng khắc một chữ “Trạch” nhỏ xíu. Cô đã đeo nó suốt tám năm, không rời nửa bước, dù có nghèo đến mức phải bán cả nhẫn cưới của mẹ, cô cũng không bao giờ bán nó.
Vì đó là kỷ vật của một người con trai cô cứu trong đêm mưa tám năm trước.
Ký ức ùa về. Năm mười bảy tuổi, một đêm mưa tầm tã, cô — khi ấy còn là nữ sinh Kiều Tô Tô của xưởng Kiều Ký — trên đường về đã thấy một chàng trai trẻ nằm gục bên vệ đường, đầu đầy máu, bên cạnh là chiếc xe máy đổ nát. Cô đã cởi áo khoác cầm máu cho anh, gọi cấp cứu, ngồi bên anh suốt cơn mưa cho đến khi xe đến. Trước khi ngất đi, anh đã tháo chiếc vòng bạc trên tay mình, dúi vào tay cô, thều thào: “Giữ giúp… tôi sẽ tìm lại…”
Cô chưa bao giờ biết tên anh. Chỉ có chữ “Trạch” trên mặt vòng.
Tô Tô loạng choạng đứng dậy, chạy về hành lang nơi Hàn Trạch đang đứng nghe điện thoại. Cô túm lấy tay áo anh, giơ cổ tay đeo vòng lên, giọng run rẩy.
“Chiếc vòng này. Là của anh, phải không? Tám năm trước. Đêm mưa. Vụ tai nạn xe máy.”
Hàn Trạch quay lại. Ánh mắt anh rơi xuống chiếc vòng bạc, và toàn thân anh cứng đờ như bị sét đánh. Điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống sàn.
“Cô…” Giọng anh vỡ ra. Anh chộp lấy cổ tay cô, ngón tay run rẩy lật mặt vòng, nhìn thấy chữ “Trạch” khắc mờ. “Chiếc vòng này… người con gái đêm đó… là cô? Suốt tám năm nay tôi tìm… là cô sao?”
Mọi mảnh ghép bỗng khớp lại. Bức ảnh cô gái nữ sinh trong phòng — không phải người yêu đã mất của anh, mà là bức chân dung anh thuê họa sĩ vẽ lại từ trí nhớ, từ bóng dáng mờ nhạt của ân nhân cứu mạng mà anh chỉ kịp nhìn thoáng qua trong màn mưa. Suốt tám năm, anh tìm cô. Và cái tên Kiều Tô Tô xuất hiện trong hồ sơ vay vốn của Hàn thị, cùng khuôn mặt ấy — chính là lý do anh đề nghị hợp đồng hôn nhân. Anh muốn giữ cô lại bên mình, đủ lâu để chắc chắn.
Tô Tô sững sờ. “Vậy ra… anh cưới tôi, không phải vì tôi giống ai đó. Mà vì tôi chính là người đó.”
“Tô Tô.” Lần đầu tiên anh gọi tên cô, không phải “cô Kiều” lạnh lùng. Anh nắm chặt tay cô, ánh mắt cháy lên một thứ cảm xúc dồn nén tám năm. “Tôi tìm em suốt tám năm. Tôi tưởng cả đời này không gặp lại. Em có biết chiếc vòng đó với tôi nghĩa là gì không —”
“Thật cảm động làm sao.”
Một giọng nói the thé cắt ngang. Bạch Nguyệt bước ra từ cuối hành lang, tay cầm một xấp ảnh, môi cong lên nụ cười độc địa. Bên cạnh cô ta là bà nội Hàn, gương mặt bà lạnh như băng.
“Bà nội, cháu đã nói mà. Cô ta là kẻ có tính toán.” Bạch Nguyệt ném xấp ảnh xuống. Những tấm ảnh chụp Tô Tô nhiều năm trước, đang cầm chiếc vòng bạc, đang hỏi han dò la về “một thiếu gia họ Hàn”. “Cô ta biết chiếc vòng là của nhà Hàn từ lâu. Cô ta cố tình giữ nó, cố tình xuất hiện, dựng lên màn kịch ân nhân cứu mạng để gả vào hào môn! Ba tỷ chưa đủ, cô ta nhắm cả gia sản họ Hàn!”
Gương mặt Hàn Trạch tái đi. Anh quay sang Tô Tô, ánh mắt vừa nồng ấm giờ vẩn lên một tia hoài nghi. “Em… dò la về tôi từ trước?”
“Không phải vậy!” Tô Tô lắc đầu. Tám năm trước cô có hỏi thăm, nhưng chỉ vì muốn trả lại vòng cho ân nhân, không phải để trục lợi. Nhưng đứng trước xấp ảnh và ánh mắt nghi kỵ của anh, mọi lời giải thích đều trở nên yếu ớt.
Bà nội Hàn gõ gậy, giọng lạnh băng. “Ta đã nói, ta ghét nhất là bị lừa. Thằng Trạch, một người đàn bà tiếp cận con có mục đích từ tám năm trước — con còn định bao che đến bao giờ?”
Hàn Trạch nhìn Tô Tô thật lâu. Rồi, như để bảo vệ chính mình khỏi thứ cảm xúc vừa trỗi dậy, anh khép lòng lại, ánh mắt trở về băng giá. Anh rút trong túi ra tập hợp đồng hôn nhân, đặt vào tay cô.
“Vậy thì làm cho đúng hợp đồng.” Giọng anh nguội lạnh, từng chữ như dao. “Một năm. Không hỏi. Không yêu. Hóa ra cô cũng chỉ vì tiền, như bao người khác. Tôi đã ngu ngốc tưởng cô khác.”
Tập hợp đồng trong tay Tô Tô nặng như đá. Cô ngẩng lên nhìn anh, nước mắt trào ra nhưng lần này cô không lau. Cô chỉ khẽ cười, nụ cười đắng chát.
“Vâng. Tôi vì tiền.” Cô nói. “Chiếc vòng này, tôi giữ tám năm không bán, dù có lúc đói đến mức phải nhịn ăn. Nếu tôi vì tiền, tôi đã bán nó từ lâu rồi, thưa chủ tịch Hàn.”
Cô tháo chiếc vòng bạc khỏi tay, đặt lên tập hợp đồng, đẩy trả lại cho anh. Rồi cô quay người, bước đi giữa hành lang bệnh viện trắng toát, để lại sau lưng người đàn ông vừa tìm thấy ân nhân tám năm đã lại tự tay đẩy cô ra xa.
Hàn Trạch cúi xuống nhặt chiếc vòng, và chỉ khi ấy anh mới thấy — mặt trong của chiếc vòng, ngoài chữ “Trạch”, còn khắc thêm một dòng chữ nhỏ xíu mà suốt tám năm cô đã lặng lẽ thêm vào.
Leave a Reply