“Ném xuống Vực Xích Diễm. Một phế vật không luyện nổi khí, để lại chỉ tổ nhục môn phái.”
Lời của trưởng lão còn văng vẳng bên tai thì lưng Tô Vãn đã va vào vách đá. Gió nóng từ đáy vực táp lên, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt. Nàng rơi, rơi mãi, tóc xổ tung che kín mắt, mà trong đầu chỉ có một ý nghĩ lạnh tanh: Thì ra chết vì bị chính người mình gọi là sư huynh đẩy xuống, cũng chẳng đau bằng lúc còn sống.
Ba năm ở Thanh Vân Tông, Tô Vãn quét lá, gánh nước, hứng đủ lời khinh miệt, chỉ vì kinh mạch nàng bế tắc, cả đời không dẫn nổi một tia linh khí vào đan điền. Người ta bảo nàng là phế vật. Hôm nay, để lấy lòng vị tiểu thư mới nhập môn, Lăng sư huynh — người từng hứa che chở nàng — đã đẩy nàng xuống đây, trước mặt trăm đệ tử, không ai nói một lời.
Thân thể chạm đáy vực. Nhưng thay vì nát tan trên nham thạch, Tô Vãn rơi vào một vũng nước lạnh buốt đến thấu xương.
Nàng ho sặc sụa, bò lên một mỏm đá. Trước mắt là cả một hang động đỏ rực, dung nham chảy thành sông, ánh sáng nhảy múa trên vách. Và giữa lòng hang, trên một tảng băng đen kỳ dị không hề tan chảy giữa biển lửa, có một người đàn ông đang ngủ.
Áo đen, tóc trắng như tuyết, gương mặt tuấn mỹ đến mức lạnh người. Quanh thân anh quấn những sợi xích bạc dày, cắm sâu vào tảng băng, như đang giam giữ một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Tô Vãn nín thở lại gần. Nàng vốn chẳng còn gì để mất.
Ngay khoảnh khắc bàn tay nàng vô tình chạm vào sợi xích, cả hang động chấn động. Mắt người đàn ông mở ra — đỏ như máu, sâu như đã nhìn thấu vạn năm cô độc.
“Ngươi…” Giọng anh khàn đặc, như lâu lắm chưa từng nói. Ánh mắt đỏ ấy dán chặt vào nàng, rồi trượt xuống cổ tay nàng, nơi có một vết bớt hình cánh sen mờ mờ. Đồng tử anh co lại. “Ngươi mang huyết mạch Dẫn Linh.”
“Huyết… gì cơ?” Tô Vãn lùi lại.
“Kinh mạch ngươi không bế tắc.” Anh nói, từng chữ chậm rãi mà chấn động. “Nó chỉ đang chờ đúng thứ để dẫn vào. Linh khí bình thường, ngươi không nạp được. Nhưng ma khí, tiên khí, thứ mà cả tu tiên giới khiếp sợ — ngươi lại là thiên mệnh để dung nạp.”
Tô Vãn đứng sững. Ba năm bị gọi là phế vật, ba năm cúi đầu chịu nhục… chỉ vì không một ai biết nàng vốn không hợp với thứ họ dạy?
“Ngươi là ai?” Nàng hỏi, giọng run.
Người đàn ông khẽ cười. Nụ cười ấy đẹp và bi ai. “Ta bị nhốt ở đây một vạn năm. Bọn họ gọi ta là Yêu Vương. Còn ngươi…” Anh nhìn nàng, ánh mắt phức tạp không sao đọc nổi. “Ngươi là người duy nhất trong một vạn năm có thể tháo xích cho ta. Và cũng là người duy nhất… ta không nỡ mượn mạng.”
“Mượn mạng?”
“Muốn ra khỏi vực này, ngươi cần sức mạnh. Ta có thể cho ngươi. Nhưng cái giá là ngươi phải làm thuốc dẫn — dẫn ma khí của ta chảy qua thân ngươi để nới lỏng phong ấn.” Anh chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên, xích bạc kêu leng keng. “Mỗi lần dẫn, ngươi mạnh thêm một phần. Ta tự do thêm một phần. Nhưng nếu ngươi không chịu nổi, thân xác ngươi sẽ tan thành tro. Ngươi dám không?”
Tô Vãn nhìn bàn tay ấy. Rồi nàng nghĩ đến Lăng sư huynh, đến vị trưởng lão đã phất tay ra lệnh ném nàng xuống như vứt một cọng rác, đến trăm ánh mắt dửng dưng.
Nàng nghĩ đến việc leo trở lên, đứng trước mặt tất cả bọn họ, và bắt họ quỳ.
“Nếu ta đồng ý,” nàng nói, cổ họng khô khốc nhưng ánh mắt đã cháy lên, “ngươi phải thề sẽ đưa ta trở lại Thanh Vân Tông.”
Yêu Vương ngẩn ra. Dường như đã rất lâu rồi không ai dám ra điều kiện với anh, chứ đừng nói là một tiểu cô nương chỉ cao đến vai. Anh bật cười, tiếng cười vang động cả hang lửa.
“Được. Ta thề.” Anh nắm lấy tay nàng. Một luồng khí đen lạnh toát tràn vào cổ tay, theo đường kinh mạch chạy khắp thân thể. Đau. Đau như ngàn mũi kim đâm. Nhưng lần đầu tiên trong đời, Tô Vãn cảm nhận được một dòng chảy cuồn cuộn trong đan điền — thứ mà ba năm khổ luyện chưa từng chạm tới.
Nàng ngẩng đầu, thở dốc, môi nở một nụ cười.
Nhưng ngay lúc ma khí vừa an vị, sắc mặt Yêu Vương đột nhiên biến đổi. Anh siết chặt tay nàng, giọng gấp gáp lần đầu tiên: “Không ổn. Huyết mạch của ngươi dẫn quá nhanh — phong ấn đang vỡ sớm hơn ta tính.”
Trên đỉnh vực, chuông báo động của Thanh Vân Tông vang lên từng hồi. Có tiếng ai đó hét lớn, vọng xuống tận đáy hang:
“Yêu khí trào ra từ Vực Xích Diễm! Phong ấn Yêu Vương… sắp vỡ rồi!”
Và trong tay Tô Vãn, sợi xích bạc đầu tiên, “tách” một tiếng, đứt lìa.
Leave a Reply