Bát canh sườn nóng hổi vừa đặt xuống bàn thì bị mẹ vợ hất đổ.
Nước canh loang trên tấm khăn trải bàn trắng muốt, chảy xuống ống quần tôi. Nóng rát. Nhưng tôi không kêu một tiếng, chỉ lẳng lặng rút khăn giấy lau vệt canh trên sàn nhà — như đã làm suốt ba năm nay.
“Cút ra khỏi bàn,” bà Đường buông đũa, giọng lạnh như đá. “Hôm nay là sinh nhật sáu mươi của tôi, khách khứa toàn người có mặt mũi. Một thằng ở rể ăn bám như anh mà cũng dám ngồi chung mâm à?”
Cả phòng ăn im phăng phắc. Hơn hai mươi vị khách — giám đốc, chủ tịch các công ty nhỏ trong thành phố — đều quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa khinh bỉ. Tôi đứng dậy, cúi đầu, bưng bát mình lui về góc bếp. Ba năm rồi, chỗ ngồi của tôi trong cái nhà họ Đường này luôn là góc bếp, cạnh thùng rác.
Vợ tôi, Đường Vãn Nhi, ngồi ở đầu bàn, không hề ngẩng lên nhìn tôi lấy một lần. Cô ấy đang cười với người đàn ông ngồi bên cạnh — Lâm Húc, thiếu gia tập đoàn bất động sản Húc Thịnh, bạn học cũ vừa du học Mỹ về. Bàn tay Lâm Húc đặt hờ lên lưng ghế của cô, gần đến mức chỉ cần nghiêng người là chạm vào vai.
“Vãn Nhi, em lấy phải cái thứ vô dụng đó làm gì cho khổ,” Lâm Húc nói, cố tình để tôi nghe thấy. “Anh về nước rồi. Chỉ cần em gật đầu, cả tập đoàn Húc Thịnh là của em.”
Tôi bóp chặt cái bát trong tay. Sứ lạnh cấn vào lòng bàn tay chai sạn.
Ba năm trước, tôi cưới Vãn Nhi trong một đám cưới không có lấy một người thân bên nhà trai. Người ta bảo tôi là trẻ mồ côi, nhặt được từ cô nhi viện, may mắn được nhà họ Đường thương tình cho ở rể để “có người bưng bê việc vặt”. Không ai biết đêm tân hôn, Vãn Nhi đã ôm tôi khóc, nói rằng cô cưới tôi chỉ để thoát khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt với một lão già sáu mươi mà bố cô nợ tiền. Cô hứa sẽ đối xử tử tế với tôi.
Cô đã giữ lời — trong đúng nửa năm đầu. Cho đến khi công ty của bố cô, tập đoàn Đường Thị, bắt đầu lao dốc, và cả nhà đổ hết mọi bực dọc lên đầu thằng rể không mang lại nổi một xu.
Tôi không trách cô. Tôi chỉ chờ. Chờ một ngày.
Ngày đó là hôm nay.
Bà Đường nâng ly rượu vang, đứng dậy trước toàn thể quan khách, giọng đắc ý: “Nhân dịp sinh nhật tôi, tôi tuyên bố một chuyện vui. Đường Thị và Húc Thịnh sắp về chung một nhà. Còn về thằng rể vô dụng kia—” bà liếc về góc bếp, khóe môi nhếch lên, “—đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn. Ký đi, rồi biến khỏi nhà này. Coi như tôi bố thí cho anh ba năm cơm nước.”
Một xấp giấy trắng được ném xuống trước mặt tôi, trượt trên sàn gạch. Đơn ly hôn. Chữ ký của Vãn Nhi đã có sẵn ở dòng cuối, nét bút quen thuộc, dứt khoát.
Tôi nhặt tờ đơn lên. Lần này, Vãn Nhi cuối cùng cũng nhìn tôi. Trong mắt cô có gì đó rất khó đọc — không phải khinh bỉ như mẹ cô, cũng không phải hả hê như Lâm Húc. Là một thứ gì đó giống như… cầu xin. Đôi môi cô mấp máy, như muốn nói điều gì, nhưng bà Đường đã đặt tay lên vai con gái, ấn cô ngồi xuống.
Điện thoại trong túi tôi rung lên. Một tin nhắn.
Tôi liếc màn hình. Chỉ ba dòng, từ một số không lưu tên:
“Thiếu gia, cụ ông đã qua đời đêm qua. Di chúc để lại toàn bộ Tập đoàn Thịnh Viễn cho ngài — bốn trăm tỷ và chín công ty con. Chuyên cơ đã hạ cánh. Chúng tôi đang ở dưới nhà. Ngài có cần chúng tôi lên không?”
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Thịnh Viễn. Cái tên mà cả thành phố này, kể cả Húc Thịnh của Lâm Húc, cũng chỉ dám ngước nhìn. Ông nội tôi — người đã bí mật đưa tôi vào cô nhi viện năm tám tuổi để tránh cuộc thanh trừng trong gia tộc, người bắt tôi phải sống như một kẻ vô danh cho đến khi đủ trưởng thành để gánh vác — cuối cùng đã ra đi.
Và ba năm chờ đợi của tôi, đã hết.
“Anh còn chần chừ gì nữa?” Bà Đường quát, tưởng tôi tiếc rẻ. “Ký nhanh lên! Hay là muốn tôi gọi bảo vệ lôi anh ra?”
Tôi ngẩng đầu. Lần đầu tiên trong ba năm, tôi đứng thẳng lưng giữa căn phòng đầy người quyền quý ấy. Cái khom lưng, cái cúi đầu, cái dáng vẻ khép nép — tất cả rơi xuống khỏi vai tôi như một lớp áo cũ.
Tôi cầm tờ đơn ly hôn, chậm rãi xé đôi.
Tiếng giấy rách vang lên trong sự im lặng chết chóc. Bà Đường trợn mắt. Lâm Húc bật cười khẩy: “Thằng điên này—”
“Xin lỗi,” tôi ngắt lời, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ. “Tôi không ký. Và từ hôm nay, sẽ không ai trong nhà này được đuổi tôi đi nữa.”
Tôi bấm gọi lại số vừa nhắn tin, đưa điện thoại lên tai, mắt vẫn nhìn thẳng vào bà Đường đang tái mặt.
“Cho người lên đi,” tôi nói vào máy. “Mang theo cả hồ sơ khoản nợ hai trăm tỷ mà Đường Thị đang vay của ngân hàng Thịnh Viễn. Tôi muốn xem, khi biết chủ nợ là ai, những người ngồi đây sẽ còn cười được bao lâu.”
Cửa thang máy đầu hành lang bật mở. Tiếng giày da nện xuống sàn, đều đặn, dồn dập — không phải một người, mà là cả một hàng dài người mặc vest đen đang tiến về phía phòng ăn.
Và ở đầu bàn, Đường Vãn Nhi bất ngờ đứng bật dậy, chiếc ly trên tay cô rơi xuống vỡ tan, ánh mắt cô nhìn tôi không phải là sợ hãi — mà là một câu hỏi đã mắc kẹt suốt ba năm cuối cùng cũng vỡ òa: “Anh… rốt cuộc anh là ai?”
Leave a Reply