Điều đầu tiên Vũ Hạ cảm nhận được, trước cả khi mở mắt, là mùi thuốc sát trùng và một câu nói vọng qua lớp kính:
“Bản sao số bảy đã tỉnh. Ghi nhận lúc sáu giờ mười hai phút. Hy vọng con này sống lâu hơn con trước.”
Cô mở mắt. Trần nhà trắng toát, lạnh lẽo, gắn một dãy đèn LED và một camera đang chớp đèn đỏ, chĩa thẳng xuống mặt cô. Cô đang nằm trong một buồng thủy tinh hình trụ, ngập trong thứ dung dịch xanh nhạt vừa mới rút cạn, để lại da cô ướt nhớp và run rẩy. Trên vách buồng, sơn stencil một con số duy nhất: 07.
Vũ Hạ không nhớ mình đã vào đây bằng cách nào. Nhưng cô nhớ mọi thứ khác — nhớ căn hộ tầng bốn mươi ở khu Đông, nhớ mùi cà phê buổi sáng, nhớ khuôn mặt của Kiên khi anh cười. Cô nhớ cả cái đêm mưa cô ký vào bản hợp đồng của Tập đoàn Mnemosyne, dòng chữ nhỏ ở cuối trang mà cô đã lười đọc: “Đồng ý số hóa và sao lưu toàn bộ ký ức phục vụ mục đích nghiên cứu.”
Cửa buồng bật mở với một tiếng xì hơi. Một người phụ nữ mặc áo blouse trắng bước tới, tay cầm bảng điện tử, không buồn nhìn vào mắt cô.
“Đừng hoảng loạn, sẽ tốn dữ liệu. Tôi là bác sĩ Đàm. Cô là bản sao thứ bảy được tái dựng từ hồ sơ ký ức của đối tượng gốc Vũ Hạ. Nhiệm vụ của cô là trả lời một số câu hỏi. Xong việc, chúng tôi sẽ cho cô ngủ lại. Đơn giản.”
“Bản sao?” Giọng Vũ Hạ vỡ ra. “Tôi là Vũ Hạ. Tôi—”
“Vũ Hạ thật đã chết cách đây mười bốn tháng.” Bác sĩ Đàm nói bằng cái giọng đều đều của người đã lặp lại câu này sáu lần. “Tai nạn giao thông trên cầu Nguyệt. Trước đó cô ấy bán ký ức cho chúng tôi để trả nợ. Những gì cô đang cảm thấy — tuổi thơ, người yêu, mùi cà phê — chỉ là bản sao lưu được nạp vào một cơ thể in sinh học. Cô không phải người. Cô là một bản đọc.”
Vũ Hạ nhìn xuống bàn tay mình. Cô co từng ngón. Chúng cử động. Cô cảm thấy được lớp dung dịch còn dính trên da, cảm thấy tim đập, cảm thấy nỗi sợ dâng lên có thật đến mức không thể nào là giả.
“Nếu tôi chỉ là bản sao,” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh, “thì sáu bản trước đâu?”
Lần đầu tiên, ngón tay bác sĩ Đàm khựng lại trên bảng điện tử.
“Đó không phải chuyện cô cần biết.”
“Sáu bản trước tôi cũng hỏi câu này à?” Vũ Hạ bước ra khỏi buồng, chân trần chạm nền kim loại lạnh buốt. Bà bác sĩ lùi lại một bước — một phản xạ rất nhỏ, nhưng Vũ Hạ bắt được. “Và các người đã ‘cho họ ngủ lại’ vì họ hỏi quá nhiều, đúng không?”
Trên tường sau lưng bác sĩ Đàm, một dãy sáu buồng thủy tinh khác xếp thành hàng, tối om. Vũ Hạ nãy giờ không để ý. Giờ thì cô thấy — trong mỗi buồng, mờ mờ sau lớp kính đọng hơi nước, là một hình người bất động. Sáu khuôn mặt. Sáu khuôn mặt giống hệt cô.
Cổ họng cô nghẹn lại.
“Họ không ngủ,” cô thì thào. “Họ chết. Các người giết từng bản một.”
“Chúng tôi ngừng cấp dưỡng cho những bản không hợp tác.” Bác sĩ Đàm chỉnh lại giọng, nhưng bàn tay bà đã lần tới nút báo động trên cổ áo. “Vũ Hạ, nghe này. Cô được tái dựng vì một lý do. Đối tượng gốc, trước khi chết, đã giấu một thứ. Một đoạn ký ức bị khóa mã — chúng tôi không truy xuất được. Chúng tôi cần cô nhớ ra mật khẩu. Sáu bản trước không nhớ nổi. Nếu cô nhớ, cô sẽ được sống. Đó là thỏa thuận.”
“Sống?” Vũ Hạ bật cười, nước mắt chảy dài. “Các người vừa bảo tôi không phải người. Giờ lại hứa cho tôi sống.”
“Vì ký ức bị khóa đó rất giá trị.” Bà bác sĩ hạ giọng, liếc lên camera đỏ đang quay, rồi nói thật nhanh, gần như thì thầm: “Và vì… có người ở ngoài kia đang tìm cô. Người đàn ông tên Kiên. Anh ta đã đột nhập hệ thống ba lần trong hai tuần qua, cố tìm nơi chúng tôi giữ hồ sơ của cô. Đối tượng gốc giấu cái gì đó — thứ mà cả tập đoàn này lẫn anh ta đều liều mạng để lấy.”
Kiên. Cái tên đánh thẳng vào ngực Vũ Hạ như một dòng điện. Ký ức về anh ùa lên — nhưng lần này khác. Một mảng ký ức mà mới một phút trước cô còn không có: cảnh Kiên đứng dưới mưa trên cầu Nguyệt, tay nắm chặt tay cô, nói điều gì đó mà cô không nghe rõ vì tiếng còi xe. Và trong tay cô, một chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu, cô đang dúi vào lòng bàn tay anh.
Cô không chết vì tai nạn. Cô chết trong khi đang giao một thứ gì đó cho Kiên.
“Cô vừa nhớ ra gì đó.” Bác sĩ Đàm nhìn chằm chằm vào mắt cô, giọng đột nhiên căng thẳng. “Sóng não cô vừa nhảy vọt. Cô nhớ ra rồi, phải không?”
Vũ Hạ ngẩng lên. Cô nhìn sáu khuôn mặt của chính mình trong sáu chiếc quan tài thủy tinh, rồi nhìn camera đỏ trên trần, rồi nhìn bàn tay đang run của người phụ nữ mặc áo trắng.
“Có.” Cô nói dối, giọng phẳng lặng. “Tôi nhớ ra mật khẩu rồi.”
Bởi vì cô hiểu ra một điều mà sáu bản trước có lẽ đã không kịp hiểu: chừng nào cô còn nắm cái họ muốn, cô còn sống. Và chừng nào cô còn sống, cô còn cơ hội tìm ra tại sao một người con gái đã chết lại đáng giá đến mức phải sao chép bảy lần.
Đúng lúc đó, đèn trong phòng đồng loạt tắt phụt. Còi báo động rú lên. Trên loa, một giọng máy vang lên lạnh tanh: “Cảnh báo. Xâm nhập trái phép tầng hầm B7. Phong tỏa toàn khu.”
Trong bóng tối đỏ quạch của đèn khẩn cấp, bác sĩ Đàm quay phắt về phía cô, mặt trắng bệch.
“Anh ta tới rồi,” bà nói. “Nhưng cô cần biết một chuyện trước khi gặp lại anh ta — người đàn ông tên Kiên đó không phải tới để cứu cô.”
Leave a Reply