Ta Nuốt Đan Hồn Của Sư Tổ – Chương 1: Đêm Lò Đan Tắt Lửa

Written by

in

Nửa đêm, lò đan lớn nhất Dược Đỉnh Các tắt lửa — chuyện chưa từng xảy ra suốt ba trăm năm.

Tô Thanh Uyển đang ngủ gục bên đống củi thì tỉnh giấc vì lạnh. Không phải cái lạnh của gió núi Huyền Thương, mà là cái lạnh tỏa ra từ chín cái lò đồng đen sì trước mặt. Ngọn Địa Hỏa dưới đáy lò — thứ lửa mà cả sư môn phải cắt phiên canh giữ, thứ lửa nàng đã hầu suốt bảy năm làm tỳ nữ giữ lò — đang lụi dần như một hơi thở sắp đứt.

“Không được.” Nàng bật dậy, quỳ sụp xuống trước miệng lò, hai bàn tay chai sần quạt gió vào đám than. “Nếu lửa tắt, ngày mai họ sẽ chặt tay ta mất.”

Ở Dược Đỉnh Các, một tỳ nữ để tắt Địa Hỏa không phải chịu phạt roi. Là chặt tay. Nàng đã tận mắt thấy.

Nhưng than vẫn nguội đi. Ánh lửa cuối cùng liếm lên gò má nàng rồi thu mình lại, bé như hạt đậu. Và trong khoảnh khắc đó, Thanh Uyển nghe thấy một tiếng thở dài. Không phải của nàng. Tiếng thở dài phát ra từ cái lò thứ chín — cái lò xưa nay khóa kín, cái lò mà người ta bảo là nơi Sư tổ Dược Đỉnh Các bế quan luyện đan đã hai mươi năm không ra.

Nắp lò thứ chín tự bật. Một luồng khói bạc cuộn lên, mang theo mùi thuốc đắng nghét và một thứ mùi khác — mùi máu. Giữa làn khói, một đốm sáng tròn trịa như viên ngọc lửng lơ, run rẩy, mờ dần từng chút một. Thanh Uyển chưa từng học đan đạo, nhưng nàng bưng bê dược liệu bảy năm, nàng biết mình đang nhìn thấy thứ gì.

Đan hồn. Linh hồn của một đan sư đã luyện đan tới cảnh giới hợp nhất với lửa. Khi đan sư ấy chết, đan hồn thoát ra, và nếu không có vật chứa, chỉ trong một khắc nó sẽ tan vào hư không — mang theo toàn bộ đạo pháp một đời.

“Sư tổ…” Nàng thì thầm, không hiểu vì sao nước mắt lại rơi. Nàng chưa từng gặp vị sư tổ ấy. Nhưng đốm sáng kia đang chết, và nó nhìn nàng — nàng cảm thấy nó đang nhìn nàng — với một nỗi cô đơn lớn đến mức trái tim nàng thắt lại.

Đốm sáng chợt lóe lên, lao thẳng về phía nàng. Một giọng nói vang lên trong đầu Thanh Uyển, khàn đặc, đứt quãng, như tiếng người hấp hối cố nói câu cuối: “Nuốt ta… con bé kia… nếu con không muốn chết cùng cái các này… nuốt ta xuống.”

Thanh Uyển không kịp nghĩ. Sau lưng nàng, tiếng bước chân đang chạy tới, tiếng ai đó quát: “Lửa tắt rồi! Bắt lấy con tỳ nữ giữ lò!” Nếu bị bắt, nàng chết. Nếu nuốt thứ này, có lẽ cũng chết. Nhưng đốm sáng kia đang cầu xin nàng, và bảy năm rồi chưa ai cầu xin nàng điều gì.

Nàng há miệng. Đốm sáng chui vào cổ họng nàng, nóng như nuốt một hòn than đỏ. Toàn thân Thanh Uyển cong lên, cổ họng bỏng rát, ngũ tạng như bị lửa thiêu. Nàng ngã vật xuống nền đá, tay bấu vào chân lò, cắn răng để không hét lên. Và giữa cơn đau xé ruột ấy, chín cái lò đồng đen sì trước mặt nàng — cả chín cái — đồng loạt bùng cháy trở lại. Ngọn Địa Hỏa vọt cao ba thước, sáng rực cả gian điện, ấm áp hơn bất cứ lúc nào trong bảy năm nàng canh giữ.

Cửa điện bị đá tung. Người bước vào đầu tiên là Lăng Thiếu Khanh — thiếu các chủ của Dược Đỉnh Các, kẻ ba tháng trước đã hất chén thuốc vào mặt nàng chỉ vì nàng dâng thuốc chậm nửa nhịp. Hắn khoác áo trắng viền bạc, gương mặt lạnh như sương, ánh mắt vừa chạm vào cảnh chín lò rực lửa thì khựng lại.

“Ngươi…” Hắn nhìn Thanh Uyển đang quỳ giữa biển lửa, áo tỳ nữ rách bươm, tóc xõa tung, nhưng ngọn Địa Hỏa lại ngoan ngoãn uốn quanh người nàng như phục tùng. Trong mắt hắn lần đầu tiên có thứ gì đó không phải khinh miệt. Là kinh ngạc. Và cảnh giác. “Một tỳ nữ giữ lò… làm sao ngươi khiến chín lò cùng cháy? Ngay cả gia phụ cũng chưa từng—”

Giọng nói khàn đặc lại vang lên trong đầu Thanh Uyển, lần này rõ ràng hơn, tỉnh táo hơn, như vừa được nàng cho vay một hơi sống: “Đừng nói gì cả. Nghe ta. Thằng bé đứng trước mặt con — cha nó chính là kẻ đã hạ độc giết ta. Ba năm trước, không phải ta bế quan. Ta đã chết trong cái lò thứ chín này rồi.”

Thanh Uyển ngẩng đầu, tim đập loạn. Nàng nhìn Lăng Thiếu Khanh — kẻ đang chậm rãi bước tới, tay đặt lên chuôi kiếm — rồi nhìn cái lò thứ chín vẫn còn phảng phất mùi máu.

“Ngươi câm à?” Lăng Thiếu Khanh dừng cách nàng ba bước, giọng trầm xuống, sắc như dao. “Ta hỏi ngươi làm cách nào. Nói thật, ta tha cho ngươi tội tắt lửa. Nói dối…” Hắn rút kiếm ra một tấc, ánh thép lóe lên trong lửa. “Ta không có thói quen hỏi lại lần hai.”

Nàng nên quỳ xuống. Nàng nên khóc lóc xin tha như mọi tỳ nữ khác. Bảy năm qua nàng luôn làm thế. Nhưng đan hồn trong người nàng đang nóng lên, và cùng với nó là một thứ nàng chưa từng có: nàng biết. Nàng biết trong người thiếu các chủ này có ba đường kinh mạch bị thương do luyện đan sai cách, biết hắn ba đêm nay không ngủ được vì độc tố tích trong phổi — thứ độc mà chính cha hắn đang dùng để từ từ giết hắn, hệt như đã giết sư tổ.

Thanh Uyển đứng dậy. Nàng cao chưa tới vai hắn, áo rách, chân trần, nhưng nàng nhìn thẳng vào mắt hắn và mở lời — câu đầu tiên của một tỳ nữ từng bảy năm không dám nói to:

“Thiếu các chủ, ngài còn sống được bao lâu, tự ngài biết rõ hơn ta.” Nàng ngừng lại, để giọng mình chìm xuống. “Trong phổi ngài có độc. Ta ngửi ra mùi Hàn Tơ Tán ngay khi ngài bước vào cửa. Loại độc đó, cả Dược Đỉnh Các chỉ một người luyện được.” Nàng đưa mắt về phía cửa điện, nơi bóng một người khoác áo các chủ vừa hiện ra sau lưng hắn. “Và người đó… vừa đến sau lưng ngài rồi.”

Lăng Thiếu Khanh cứng đờ. Hắn từ từ quay đầu lại.

Đứng dưới khung cửa, dưới ánh lửa chín lò, các chủ Dược Đỉnh Các — cha ruột của hắn — đang mỉm cười. Trong tay ông ta là một chén thuốc còn bốc khói. Ánh mắt ông ta không nhìn con trai. Ông ta nhìn thẳng vào Thanh Uyển, và nụ cười tắt dần.

“Con bé kia,” các chủ cất giọng, nhẹ như ru, “ngươi vừa nuốt thứ gì vào bụng, tự ngươi biết chứ?”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *