Con trỏ thứ tư gõ dòng đầu tiên, và Lâm Hạ nhận ra ngay một điều khiến cô lạnh toát sống lưng: nó không viết bằng mực. Ba con trỏ kia — đen của Tần Mặc, trắng của Diệp Chi, xám tro của cuốn sách — đều là mực, đều để lại vệt. Con trỏ thứ tư này để lại một khoảng trống. Nó gõ tới đâu, chữ trên màn hình lùi ra tới đó, nhường chỗ, như thể nó không viết thêm vào cuốn sách mà đang dọn một chỗ trống giữa cuốn sách để đặt lời của nó vào.
“Đây không phải mực,” cô nói khẽ, gần như với chính mình. “Đây là lề. Là cái khoảng trắng người ta chừa ra bên cạnh trang để ghi chú. Con trỏ này… không nằm trong truyện. Nó nằm ở ngoài lề truyện.”
“Chị Hạ ơi,” Tiểu Nghiêm thều thào, đã thôi trèo lên lưng Đường tổng mà chuyển sang bám chặt tay áo Cố Trạm Uyên như bám phao, “em van chị, đừng có phân tích nữa. Mỗi lần chị phân tích xong là lại lòi ra một tầng địa ngục mới. Cứ để nó là con trỏ ma đi, em chịu con trỏ ma, đừng bắt em chịu ‘con trỏ ở ngoài lề’.”
Nhưng con trỏ thứ tư đã gõ xong dòng đầu. Và khi những chữ ấy hiện lên — trắng, sạch, không nhoè, viết trong khoảng trống nó tự dọn — Lâm Hạ đứng chết lặng. Bởi vì cô biết nét bút này. Cô biết nó rõ hơn biết chính giọng nói của mình. Từng dấu phẩy đặt sớm nửa nhịp, từng câu bẻ gãy đúng chỗ đáng lẽ phải xuống dòng, cái thói quen ngắt một ý dài thành ba nhịp ngắn cho người đọc kịp thở — đó là nét biên tập của cô. Của Lâm Hạ. Chính xác đến từng thói tật.
Dòng chữ viết: “Chị sửa cả cuốn sách giỏi thế, mà đến giờ vẫn chưa nhận ra ai đã sửa chị vào đây à?”
“Không thể nào,” Lâm Hạ lùi lại nửa bước, vai chạm vào ngực Cố Trạm Uyên. Hắn lập tức đưa tay đỡ lấy khuỷu tay cô, bàn tay ấm và vững, nhưng lần này cả sự vững chãi của Nhiếp chính vương cũng không kéo được nhịp tim cô về chỗ cũ. “Nét này là nét của tôi. Không ai viết được giống tôi đến mức này. Kể cả tôi cũng không cố ý viết đẹp đến thế bao giờ.”
“Vì đây không phải người bắt chước nàng,” Cố Trạm Uyên nói, chậm rãi, ánh mắt hắn quét dòng chữ trắng với sự cảnh giác của một kẻ quen đọc mưu đồ sau từng đạo tấu chương. “Kẻ bắt chước thì cố cho giống. Còn cái này… nó không cố. Nó giống nàng một cách mệt mỏi, như thể nó đã viết bằng tay nàng lâu đến mức quên mất tay ấy không phải của nó.”
Con trỏ thứ tư gõ tiếp, thong thả, từng chữ rơi vào khoảng trống như từng giọt nước rơi vào lòng giếng cạn: “Ba năm trước, có một bản thảo gửi đến bàn của chị. Tựa đề: ‘Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Chỉ Muốn Sống Sót’. Chị nhớ không?”
Lâm Hạ nhớ. Trời ơi, cô nhớ. Cái tên ấy từng nằm trong hòm thư bản thảo của cô một buổi chiều mưa, gửi từ một tài khoản không tên, không ảnh đại diện, chỉ vỏn vẹn một chương mở đầu và một dòng nhắn: ‘Chị đọc thử giúp em, em viết cuốn này để sống sót.’ Cô đã đọc. Cô đã thấy nó lộn xộn, nhân vật nữ phụ mờ nhạt, tình tiết chồng chéo, và cô đã làm đúng cái việc một biên tập viên tỉnh táo phải làm: cô gõ một dòng hồi âm gọn gàng, lịch sự, chuyên nghiệp — ‘Bản thảo chưa đạt, em trau dồi thêm rồi gửi lại nhé’ — rồi bấm nút từ chối, và quên nó đi trong vòng đúng ba phút.
“Là cậu,” cô thốt lên, và giọng cô vỡ ra ở chữ cuối. “Cái bản thảo tôi trả về ba năm trước. Là cậu viết ra cả cuốn này.”
“Em viết nó để sống sót thật,” con trỏ trắng gõ, và lần này nét chữ giống cô đến mức đau. “Nhưng chị trả về. Chị không biết đâu — cái ngày chị bấm nút từ chối, ở đầu bên kia màn hình có một người đã ngồi rất lâu trong bóng tối. Em không giận chị. Chị làm đúng nghề của chị. Chỉ là… em nghĩ, nếu cuốn sách của em dở đến mức người giỏi nhất còn không cứu nổi, thì thôi, để em kéo chính người ấy vào trong, xem chị có sửa nổi không.”
“Cho nên cậu viết tôi vào chương một,” Lâm Hạ nói, từng mảnh ghép của ba mươi tám chương vừa qua rơi đúng khớp, kêu lên một tiếng ‘cạch’ lạnh người trong đầu cô. “Không phải tôi vô tình xuyên vào thân Lâm Uyển Nhi. Cậu cố ý cấy tôi vào, đặt cây bút đỏ vào tay tôi, rồi đẩy tôi đi sửa cuốn sách hỏng của cậu từ bên trong. Suốt từ đầu, tôi không phải độc giả bị hút vào. Tôi là công cụ biên tập cậu gài sẵn.”
“Ối,” Tiểu Nghiêm buột miệng, mặt tái mét. “Vậy hoá ra cả cái vụ hôn ước, cái vụ Vương gia, cái vụ động phòng chương bảy… đều là bài tập về nhà của chị hết à? Chị bị bắt đi làm bài tập ba năm mà không được trả công?”
Nhưng Lâm Hạ không nghe thấy câu đùa ấy nữa. Cô đang nhìn Cố Trạm Uyên. Bởi vì nếu cô là người được cấy vào, được viết thêm, được đặt vào giữa trang bằng nét bút của một tác giả bị tổn thương — thì người đàn ông đang đỡ lấy khuỷu tay cô đây, người đã chắn trước cô ở chương ba mươi bảy, người vừa lên tiếng bênh Diệp Chi ở chương ba mươi tám — anh ta là nhân vật có sẵn trong bản thảo gốc. Anh ta thật, theo cái nghĩa của cuốn sách. Còn cô thì không.
“Cố Trạm Uyên,” cô gọi, giọng run rất khẽ, cây bút đỏ trong tay cô lần đầu tiên thấy nặng như một tảng đá. “Nếu con trỏ này viết tôi vào bằng nét của tôi, thì nó cũng xoá tôi đi bằng nét của tôi được. Một dòng thôi. Nó chỉ cần gõ ‘nhân vật Lâm Hạ: xoá’, và anh sẽ không nhớ tôi từng đứng ở đây. Không ai trong phòng này nhớ. Vì tôi vốn không có trong sách.”
Hắn không đáp ngay. Hắn nhìn cô rất lâu, cái nhìn của một kẻ đã sống nửa đời trong triều đình toàn giả dối và vừa quyết định tin một điều thật. Rồi hắn làm một việc mà cả Tần Mặc, cả Diệp Chi, cả cuốn sách đều không lường được: hắn với tay lấy cây bút đỏ trong tay Lâm Hạ, đặt mũi bút lên chính khoảng trống mà con trỏ thứ tư đang chừa ra, và viết bằng nét chữ vụng về của một người quen cầm kiếm hơn cầm bút — “Nhân vật Cố Trạm Uyên tự nguyện ghi thêm: người tên Lâm Hạ, ta chọn nhớ. Muốn xoá nàng, xoá ta trước.”
Màn hình lặng phắc. Con trỏ thứ tư — kẻ ở ngoài lề, kẻ viết cô vào bằng chính bàn tay cô — dừng lại giữa dòng, lần đầu tiên do dự. Và rồi, rất chậm, nó gõ ra một câu hỏi mà không một biên tập viên nào trên đời chuẩn bị sẵn câu trả lời: “Chị Hạ, em cho chị chọn. Sửa nốt cái kết cho cuốn sách của em — rồi chị được về. Hoặc ở lại làm nhân vật thật trong đây mãi mãi, cạnh anh ta. Nhưng chị chỉ được chọn một. Và chị có đúng một chương để quyết.”
Ở góc màn hình, một dòng chữ nhỏ vừa sáng lên, lạnh và rõ: “Chương 40. Bắt đầu đếm.”
Leave a Reply