Máu của ta chảy xuống miệng vực, nhỏ từng giọt vào bóng tối không đáy, và người ta yêu nhất đời đứng trên bờ, cười.
“Vãn Ninh, đừng trách ta.” Cố Trạm Uyên nghiêng người, gỡ cây trâm ngọc trên tóc ta xuống — cây trâm chính tay ta luyện ba năm dưới lửa địa hỏa. “Linh căn Cửu U của muội quá phí phạm khi nằm trong một kẻ mềm lòng. Để ta dùng, mới xứng.”
Ta muốn cười, nhưng khóe môi rách chỉ ứa ra máu. Cổ tay ta bị khóa hồn tỏa siết đến lộ xương. Nửa canh giờ trước ta còn là đại đệ tử Lạc Hà Cung, người sẽ cùng chàng bước lên đài Hợp Đạo. Nửa canh giờ sau, chàng rút cạn tu vi của ta bằng chính trận pháp ta bày để bảo vệ chàng.
“Sư huynh.” Ta gọi tiếng cuối, giọng ta lạ đến mức chính ta cũng không nhận ra. “Đêm động phòng, chàng nói nếu có kiếp sau, chàng vẫn tìm ta trước.”
Bàn tay chàng khựng lại trên không trung.
Chỉ một khắc. Rồi chàng đạp mũi chân vào ngực ta.
Ta rơi.
Gió Vực Hồn gào rú bên tai, lạnh đến mức thiêu đốt. Người ta nói kẻ nào rơi xuống Vực Hồn thì hồn phách tan thành trăm mảnh, đời đời không siêu sinh. Ta nhắm mắt, đợi cái tan biến ấy đến.
Nhưng nó không đến.
Tay ta chạm phải một vật cứng, lạnh, trơn như ngọc lâu năm. Trong bóng tối đặc quánh, một đốm sáng xanh lục bừng lên — nhỏ như hạt đậu, rồi lớn dần thành ngọn lửa đèn.
Một cây đèn cổ. Thân đèn khắc chín con mắt nhắm nghiền, bấc đèn không dầu mà vẫn cháy. Ta chưa từng thấy nó, nhưng máu trong người ta sôi lên như gặp cố nhân.
*Rót vào ta một giọt máu, ngươi sẽ sống. Rót vào ta một cái tên, ta sẽ nuốt nó cho ngươi.*
Giọng nói không vang trong tai mà nổi lên giữa lồng ngực ta, khàn đục như tiếng ai đó đã im lặng nghìn năm. Ta không kịp nghĩ nó là phúc hay họa. Ta đang chết. Kẻ sắp chết thì không có quyền kén chọn ân nhân.
Ta cắn nát đầu lưỡi, phun máu lên bấc đèn.
Ngọn lửa xanh chồm lên, nuốt trọn lấy ta.
Đau. Đau đến mức ta tưởng mình vỡ ra thành nghìn mảnh thật. Từng đường kinh mạch bị đốt lại từ đầu, từng huyệt vị bị một bàn tay vô hình nắn lại. Trong cơn mê man, ta thấy chín con mắt trên thân đèn lần lượt mở ra, chín tia sáng chiếu thẳng vào hồn ta, soi rõ một thứ ta chưa bao giờ nhìn thấy —
Những sợi chỉ.
Từ ngực Cố Trạm Uyên nơi bờ vực xa tít, một sợi chỉ đỏ sẫm kéo dài xuống, buộc thẳng vào cổ tay ta. Sợi chỉ nghiệp duyên. Ta nhìn thấy nó rung lên, thấy cả những gì nó ghi lại: không phải chàng vừa mới phản bội ta. Chàng đã tính từ ngày đầu tiên chàng quỳ trước cửa Lạc Hà Cung, xin ta thu nhận. Nụ cười ấy, mười năm ấy, đêm động phòng ấy — tất cả chỉ là đường chàng đi tới linh căn Cửu U của ta.
Mười năm. Ta yêu một cái bẫy suốt mười năm.
Có thứ gì đó trong ta chết hẳn. Và có thứ khác, lạnh hơn, sắc hơn, sinh ra thế chỗ.
*Ngươi đã thấy rồi.* Ngọn đèn thì thầm. *Ta là Cửu U Hồn Đăng. Ta không cho ngươi tu vi, ta cho ngươi con mắt nhìn thấu nhân duyên nghiệp quả của kẻ khác — và khả năng cắt nó. Mỗi sợi chỉ ngươi cắt, ta lấy một phần hồn của kẻ ở đầu bên kia làm dầu. Ngươi muốn báo thù chứ, Tô Vãn Ninh?*
“Cái giá.” Ta nghe giọng mình khô khốc. “Vật gì cũng có giá. Nói ta nghe.”
Ngọn lửa khẽ reo, như hài lòng.
*Thông minh. Đây mới đáng làm chủ nhân của ta.* Nó ngừng một nhịp. *Mỗi lần ngươi soi một sợi chỉ, ngươi quên đi một ký ức của chính mình. Bắt đầu từ những ký ức ngọt ngào nhất. Đến ngày ngươi trả thù xong, có lẽ ngươi sẽ không còn nhớ vì sao mình hận hắn nữa.*
Ta bật cười. Tiếng cười vọng khắp Vực Hồn, lạ lẫm cả với ta.
Quên đi những ký ức ngọt ngào ư? Ta cầu còn không được. Mười năm dịu dàng của Cố Trạm Uyên, mỗi khoảnh khắc đều là dao. Nếu Hồn Đăng lấy chúng đi, nó đang giúp ta, chứ không phải lấy của ta.
“Được.” Ta nắm chặt thân đèn, đứng dậy giữa lòng vực. Chân ta không còn run. “Ta bằng lòng.”
Chín con mắt cùng sáng rực. Thân thể ta được ánh lửa xanh nâng lên, từng tấc thịt được ghép lại. Ta cúi nhìn đôi tay mình — vẫn là tay ta, nhưng dưới da, những sợi chỉ mờ mờ của cả thế gian đang chờ ta chạm tới.
Ta ngẩng đầu, nhìn lên miệng vực xa xôi, nơi bóng người áo trắng đã khuất. Sợi chỉ đỏ nối ta và chàng vẫn còn đó, căng như dây đàn.
Ta sẽ leo lên. Ta sẽ đứng trước chàng lần nữa. Và ta sẽ để chàng tự tay dâng lên ta mọi thứ chàng từng cướp — trước khi ta cắt đứt sợi chỉ này bằng chính bàn tay chàng.
Ta vừa đặt chân lên mỏm đá đầu tiên thì Hồn Đăng bỗng rùng mình. Ngọn lửa xanh chao đảo, chín con mắt đồng loạt quay ngược lên trên.
*Có người xuống.* Giọng nó gấp gáp lần đầu tiên. *Một kẻ tu vi cực cao. Hắn đang lần theo hơi thở của ngươi.*
Ta ngẩng phắt đầu.
Từ trên cao, một bóng người đang lao xuống Vực Hồn, áo trắng phần phật, kiếm quang rạch nát bóng tối. Ta nhìn rõ sợi chỉ đỏ nối từ ngực người đó — cùng một sợi chỉ đang buộc vào cổ tay ta.
Là Cố Trạm Uyên.
Chàng quay lại. Kẻ đã đích thân đẩy ta xuống đây, giờ đang lao xuống tìm ta — và trong mắt chàng, dưới ánh lửa xanh của Hồn Đăng, ta thấy một thứ ta chưa từng thấy trong suốt mười năm.
Sợ hãi.
Leave a Reply