Cô Vợ Hợp Đồng Của Chủ Tịch Cố – Chương 11: Cô Vợ Thợ Bánh Khiến Cả Hội Đồng Câm Lặng
Chín giờ kém năm. Phòng họp tầng thượng Vân Đỉnh sáng choang, mười hai thành viên hội đồng ngồi quanh chiếc bàn dài bóng loáng. Đầu bàn, Cố Dương ngồi ung dung, cà vạt chỉnh tề, như thể chiếc ghế chủ tịch đã là của ông ta.
Cố Trạm đứng cạnh cửa sổ, lưng thẳng, nhưng bàn tay trong túi quần đang siết chặt điện thoại. Ba mươi phút rồi không liên lạc được với Hạ Miên. Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông chưa bao giờ mất bình tĩnh cảm thấy tim mình lạnh toát vì sợ.
“Bắt đầu được rồi.” Cố Dương gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Cháu trai tôi lấy một diễn viên được thuê để đóng giả vợ, lừa cả cổ đông lẫn báo chí. Bằng chứng đã lên khắp mặt báo. Theo điều lệ công ty, một chủ tịch đánh mất tín nhiệm không đủ tư cách dẫn dắt Vân Đỉnh. Tôi đề nghị biểu quyết.”
Vài thành viên gật gù. Diệp San San ngồi ở hàng ghế khách mời, khẽ vắt chân, môi cong lên đắc thắng.
“Chờ đã.” Cố Trạm lên tiếng, giọng vẫn lạnh nhưng ai tinh ý sẽ nghe ra một sợi căng thẳng hiếm hoi. “Vợ tôi sẽ tới.”
“Vợ giả.” Cố Dương cười. “Cháu à, đừng níu kéo nữa.”
Đúng khoảnh khắc ấy, cánh cửa phòng họp bật mở.
Hạ Miên bước vào.
Tóc cô hơi rối, gấu áo khoác dính một vệt bùn, cổ tay có một vết hằn đỏ. Nhưng cô đi thẳng lưng, từng bước gõ lên sàn đá vang đều, và trong tay cô không có chiếc USB.
Cố Trạm sững người. “Hạ Miên—”
“Xin lỗi mọi người vì đến muộn.” Cô nói, đặt lên bàn họp không phải một chiếc USB, mà một xấp tài liệu dày. “Trên đường tới đây, tôi được chú Dương ‘mời’ lên xe. Ông ấy muốn lấy lại một thứ. Tiếc là, thứ ông ấy giật khỏi tay tôi chỉ là một chiếc USB rỗng.”
Cả phòng họp xôn xao. Sắc mặt Cố Dương biến đổi.
“Bản thật,” Hạ Miên nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ, “tôi đã gửi cho luật sư Trần in ra từ lúc bảy giờ sáng. Đây.” Cô đẩy xấp giấy ra giữa bàn. “Sao kê dòng tiền chú Dương rút khỏi ba công ty con của Vân Đỉnh trong hai năm. Bốn mươi bảy tỷ. Chuyển qua sáu công ty ma, trong đó có một công ty đứng tên… cô Diệp San San.”
Diệp San San bật dậy. “Cô nói bậy—”
“Trang mười hai.” Hạ Miên không thèm nhìn cô ta, chỉ nói với hội đồng. “Chữ ký của cô ấy trên hợp đồng góp vốn. Các vị có thể tự đối chiếu.”
Tiếng lật giấy loạt xoạt. Một thành viên hội đồng lớn tuổi ngẩng lên, mặt tái đi. “Đây… đây là thật.”
“Còn về ‘diễn viên được thuê’,” Hạ Miên tiếp, lần này cô quay sang nhìn thẳng Cố Dương, “tôi đúng là một thợ làm bánh. Tôi không có cổ phần, không có gia thế, không có gì ngoài một cái tiệm mười hai mét vuông mà chú định bóp chết. Nhưng tôi là vợ hợp pháp của anh Cố Trạm, đăng ký kết hôn thật, có giá trị pháp lý thật. Hôn nhân của chúng tôi bắt đầu bằng một bản hợp đồng — điều đó tôi không chối. Nhưng nó là chuyện riêng của hai vợ chồng, không lừa một xu nào của cổ đông, không rút một đồng nào của công ty. Người lừa cổ đông,” cô chỉ vào xấp tài liệu, “đang ngồi ở đầu bàn.”
Im lặng. Một sự im lặng tuyệt đối, nặng như đá đè.
Cố Trạm nhìn người phụ nữ nhỏ bé của mình đứng giữa mười hai con sói của giới tài phiệt, lưng thẳng, giọng không run, tay còn hằn vết bị siết — và anh cảm thấy có gì đó trong lồng ngực vừa vỡ ra, vừa liền lại. Ba mươi năm anh tự đứng một mình. Đây là lần đầu tiên có người bước ra chắn trước mặt anh.
“Tôi đề nghị,” vị thành viên lớn tuổi lên tiếng, giọng nghiêm nghị, “hoãn biểu quyết bãi nhiệm chủ tịch, và lập tức thành lập ban điều tra ông Cố Dương về hành vi biển thủ.”
“Đồng ý.” Nhiều giọng cùng cất lên.
Cố Dương đứng phắt dậy, gương mặt ôn hòa vỡ vụn thành một thứ hằn học méo mó. “Các người tưởng thắng rồi sao?” Ông ta nhìn Cố Trạm, rồi bật cười, tiếng cười khiến gáy Hạ Miên lạnh buốt. “Cháu trai, cháu bảo vệ được công ty. Nhưng cháu có dám nghe hết cái USB đó không? Cháu có dám biết mẹ cháu đã chết thế nào, và ai là người có mặt trong phòng đêm hôm ấy không?”
Cố Trạm chết lặng. Cả người anh cứng đờ.
“Chú nói gì?” Giọng anh, lần đầu tiên trong buổi họp, run lên.
Cố Dương chỉnh lại cà vạt, mỉm cười trong lúc hai nhân viên an ninh bước vào phòng. “Đêm mẹ cháu ngã từ tầng hai mươi bảy xuống,” ông ta nói chậm rãi, tận hưởng từng chữ, “chú ở đó. Nhưng chú không phải người duy nhất. Người kia, cháu gọi bằng… cha.”
Leave a Reply