Đêm nàng gả cho ma đầu, cả Lạc Hà Tông không một ai tiễn.
Diệp Vãn Chi đứng một mình giữa Đoạn Hồn Nhai, gió núi cắt vào da thịt như trăm nghìn lưỡi dao. Trên người nàng khoác bộ giá y đỏ thẫm — không phải màu đỏ của hỷ sự, mà là màu đỏ của máu, của vật tế. Dưới chân vực là biển mây đen cuồn cuộn, nơi Huyết Vực bắt đầu.
Ba ngày trước, cả tông môn còn gọi nàng là “sư muội”. Hôm nay, họ gọi nàng là “vật hiến tế”.
“Diệp Vãn Chi.” Chưởng môn đứng cách nàng mười trượng, không dám lại gần hơn, như thể nàng đã mang sẵn tà khí. “Ma Tôn Huyết Vực đòi một người của Lạc Hà Tông sang làm đạo lữ, đổi lấy việc rút Cửu U Chướng Khí khỏi tông môn. Con… tự nguyện đi. Tông môn sẽ khắc tên con lên bia công đức.”
Bia công đức. Nàng suýt bật cười. Ba năm trước, chính đám người này đã đẩy nàng — một đứa tán tu không cha không mẹ được sư phụ nhặt về — ra làm lá chắn cho ái đồ của họ. Sư phụ nàng chết vì độc chưởng, và họ đổ tội lên đầu nàng. Từ đó, nàng sống trong Tẩy Kiếm Đường, ngày ngày cọ rửa kiếm cho kẻ khác, đêm đêm nuốt hận vào bụng.
Giờ chướng khí bùng phát, cần một mạng người để bịt miệng con quỷ dưới vực, họ nghĩ ngay đến nàng.
“Tự nguyện.” Nàng nhắc lại, môi cong lên một nụ cười lạnh. “Sư huynh nói hay lắm.”
Được. Ta đi. Nhưng không phải để cứu các người.
Trong tay áo nàng giấu một mảnh ngọc bội vỡ — di vật duy nhất của sư phụ. Bên trong ngọc bội là một tia thần thức tàn của bà, và một lời trăn trối mà cả đời này nàng khắc cốt ghi tâm: “Vãn Chi, kẻ giết ta không ở Lạc Hà Tông. Hắn ở dưới Huyết Vực. Con muốn báo thù, phải xuống tận đáy địa ngục mà tìm.”
Nàng gả cho ma đầu, không phải vì tông môn ép. Mà vì đó là con đường duy nhất bước vào Huyết Vực còn sống.
Gió đột ngột ngừng bặt.
Biển mây đen dưới vực rẽ đôi. Một bóng người bước lên từ hư không, tà bào đen tuyền thêu chỉ máu, tóc dài buông xõa, khí tức áp xuống khiến từng viên đá trên Đoạn Hồn Nhai nứt vụn. Đám đệ tử Lạc Hà Tông phía xa đồng loạt quỳ rạp, có kẻ hộc máu.
Chỉ mình Diệp Vãn Chi đứng thẳng. Không phải vì nàng mạnh. Mà vì nàng đã quyết, nếu hôm nay phải quỳ, thà nàng chết.
Ma đầu đến trước mặt nàng. Hắn trẻ hơn nàng tưởng — gương mặt tuấn mỹ đến lạnh người, đôi mắt đỏ như hai giọt huyết ngọc, nhìn nàng chằm chằm không chớp.
“Ngẩng đầu lên.” Giọng hắn khàn, như lâu lắm chưa nói với ai. “Để ta nhìn cái mạng mà Lạc Hà Tông vứt cho ta.”
Diệp Vãn Chi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn, không né tránh.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, đồng tử của ma đầu bỗng co rút. Cả thân hình hắn cứng lại. Bàn tay đang giơ lên để nhấc cằm nàng khựng giữa không trung, run lên rất khẽ.
“Không thể nào…” Hắn thì thầm, giọng vỡ ra. “Đôi mắt này… ngươi…”
Hắn đột ngột nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh. Tay áo nàng tuột xuống, để lộ một vết bớt hình cánh sen đỏ nơi cổ tay — vết bớt nàng mang từ khi lọt lòng, thứ khiến nàng bị coi là điềm gở, bị bỏ rơi trước cửa Lạc Hà Tông năm nàng ba tuổi.
Ma đầu nhìn vết bớt ấy. Rồi hắn làm một việc khiến cả Đoạn Hồn Nhai chết lặng.
Hắn — Huyết Vực Ma Tôn, kẻ khiến chín đại tông môn nghe tên là kinh hồn — quỳ một gối xuống trước mặt nàng, cúi đầu, đặt trán lên mu bàn tay nàng như một tín đồ hành lễ trước thần linh.
“Ta tìm ngươi ba trăm năm rồi.” Vai hắn run lên. “Chủ nhân.”
Diệp Vãn Chi đứng chôn chân, đầu óc trắng xóa. Chủ nhân? Ba trăm năm? Ta chỉ mới hai mươi mốt tuổi.
Phía sau, tiếng chưởng môn Lạc Hà Tông thất thanh vang lên, đầy kinh hãi và tham lam: “Ma… Ma Tôn quỳ lạy nó? Diệp Vãn Chi rốt cuộc là ai?!”
Ma đầu ngẩng lên. Đôi mắt huyết ngọc của hắn giờ đã đỏ sậm sát khí. Hắn chậm rãi đứng dậy, chắn trước mặt nàng, quay về phía Lạc Hà Tông, giọng lạnh đến đóng băng cả trời đêm:
“Các ngươi bắt chủ nhân của ta cọ kiếm ba năm. Ép người làm vật tế. Đẩy người xuống vực cho ta.”
Hắn nâng tay. Cả một dãy núi phía sau Lạc Hà Tông bắt đầu rạn nứt, đá lăn ầm ầm.
“Vậy hôm nay, ta trả lễ. Một mạng đền một mạng — cả tông môn các ngươi, không đủ.”
Diệp Vãn Chi túm lấy vạt áo hắn. Nàng vốn định để cả Lạc Hà Tông chết cho hả, nhưng có một câu hỏi cấp bách hơn thù hận đang thiêu đốt lồng ngực.
“Khoan đã.” Nàng nghe giọng mình khản đặc. “Ngươi gọi ta là chủ nhân. Ba trăm năm trước… ta là ai?”
Ma đầu quay lại nhìn nàng. Trong mắt hắn, sát khí tan đi, chỉ còn lại một nỗi đau xưa cũ sâu đến tận cùng — và một điều gì đó khiến tim nàng đập lỡ một nhịp.
“Ngươi là người đã dùng chính hồn phách của mình phong ấn ta dưới Huyết Vực.” Hắn đưa tay, ngón tay lạnh khẽ chạm vào vết bớt cánh sen trên cổ tay nàng. “Và cũng là người ta đã đích thân giết chết, ba trăm năm trước.”
Gió tắt hẳn. Mảnh ngọc bội trong tay áo Diệp Vãn Chi bỗng nóng bừng lên, và giọng sư phụ nàng vang lên trong đầu, run rẩy hoảng loạn — điều bà chưa bao giờ nói:
“Vãn Chi, chạy đi! Kẻ giết ta… chính là hắn!”
Leave a Reply