Canh Bạc Ba Nghìn Tỷ – Chương 1: Cha Tôi Ký Tên, Cả Cơ Nghiệp Đổi Chủ

Cha tôi đặt bút ký vào tờ giấy chuyển nhượng cổ phần lúc mười giờ sáng, và đến mười giờ lẻ một phút, cả cơ nghiệp ba mươi năm của họ Diệp không còn là của họ Diệp nữa.

Tôi đứng ngoài cửa kính phòng họp Hội đồng quản trị tầng bốn mươi, nhìn qua tấm kính mờ, thấy lưng cha tôi khom xuống như một cây cổ thụ vừa bị đốn ngang gốc. Xung quanh ông là mười hai gương mặt tôi từng gọi là “chú”, là “bác” — những cổ đông sáng lập đã ăn cơm nhà tôi suốt tuổi thơ. Hôm nay, cả mười hai người đều giơ tay biểu quyết phế truất ông.

Người ngồi ở đầu bàn, kẻ vừa thâu tóm bốn mươi mốt phần trăm cổ phần chỉ trong bốn mươi tám giờ, tôi chưa từng gặp mặt. Chỉ nghe cái tên được nhắc đến trong giới tài chính bằng giọng vừa thèm khát vừa sợ hãi: Hàn Tứ Niên, chủ tịch quỹ đầu tư Thịnh Nguyên, “vua thâu tóm” chưa từng thua một thương vụ nào.

Cửa phòng họp bật mở. Cha tôi bước ra, tay run run cầm chiếc cặp da cũ. Nhìn thấy tôi, ông cố nặn một nụ cười: “Vy Vy, về thôi con. Chuyện của người lớn, con đừng bận tâm.”

Nhưng tôi bận tâm. Ba tháng trước, chính tôi là người phát hiện dòng tiền lạ chảy qua các công ty ma để gom cổ phiếu của tập đoàn. Tôi đã cảnh báo. Cha tôi gạt đi, bảo “mấy chú ấy sẽ không bao giờ phản bội bố”. Giờ thì ông đã hiểu, trên thương trường, chữ “tình” mỏng hơn một tờ hợp đồng.

“Bố về trước đi,” tôi nói, đỡ chiếc cặp trên tay ông. “Con còn chút việc.”

Ông đi rồi, tôi mới đẩy cửa bước vào phòng họp. Mười hai vị cổ đông giật mình. Một người quen mặt — bác Trịnh, phó tổng lâu năm — cau mày: “Diệp Tường Vy, đây là chỗ của cháu à?”

“Cháu là cổ đông,” tôi đáp, đặt lên bàn tập hồ sơ. “Nắm ba phần trăm, do ông nội để lại. Theo điều lệ, cháu có quyền dự họp.”

Cả phòng xôn xao. Ánh mắt tôi lướt qua từng gương mặt, rồi dừng lại ở người đàn ông đầu bàn. Hàn Tứ Niên trẻ hơn tôi tưởng — chừng ngoài ba mươi, vest xám tro, gương mặt điềm tĩnh đến lạnh lùng, đang chậm rãi khuấy tách cà phê như thể cuộc phế truất một đế chế chỉ là chuyện vặt buổi sáng.

Anh ta ngẩng lên nhìn tôi. Không thù địch, cũng không thương hại. Chỉ là cái nhìn của một người thợ săn đánh giá con mồi cuối cùng còn đứng.

“Cô Diệp,” giọng anh ta trầm, rõ từng chữ. “Tôi biết cô. Ba tháng trước, cô là người duy nhất trong tập đoàn này ngửi ra mùi của tôi. Đáng tiếc, không ai chịu nghe cô.”

Tôi siết chặt tập hồ sơ. Vậy ra anh ta đã theo dõi tôi từ lâu.

“Anh thắng rồi,” tôi nói, cố giữ giọng bình thản. “Tập đoàn là của anh. Tôi vào đây không phải để cầu xin anh trả lại.”

“Vậy cô vào để làm gì?” Anh ta hơi nghiêng đầu, thoáng vẻ tò mò thật sự.

Tôi mở tập hồ sơ, rút ra một xấp tài liệu, đặt xuống giữa bàn, trượt về phía anh ta.

“Để bán cho anh một thứ anh cần hơn cả bốn mươi mốt phần trăm cổ phần kia.”

Hàn Tứ Niên nhướng mày. Anh ta cầm tập tài liệu lên, lật vài trang. Và lần đầu tiên từ khi tôi bước vào, cái vẻ điềm tĩnh trên gương mặt anh ta rạn nứt. Chỉ một khoảnh khắc, nhưng tôi nhìn thấy.

Bởi vì đó là bản sao hợp đồng vay vốn mà quỹ Thịnh Nguyên đã dùng để thâu tóm tập đoàn tôi — một khoản vay khổng lồ, thế chấp bằng chính số cổ phần vừa cướp được. Nếu giá cổ phiếu tập đoàn Diệp thị sụt quá ba mươi phần trăm trong sáu tháng, ngân hàng có quyền siết nợ, và “vua thâu tóm” sẽ mất trắng.

Nói cách khác: anh ta thắng được tập đoàn, nhưng đang cưỡi trên lưng hổ.

“Cổ phiếu Diệp thị,” tôi nói chậm rãi, “ba mươi năm nay chỉ có một người giữ được nó không sụp, đó là thương hiệu và mạng lưới khách hàng mà cha tôi gây dựng. Mười hai vị ở đây biết cách bỏ phiếu, nhưng không ai biết cách giữ khách. Anh vừa đuổi đi người duy nhất có thể cứu anh khỏi vụ siết nợ trong sáu tháng tới.”

Phòng họp im phăng phắc. Bác Trịnh mặt tái mét — ông ta cũng vừa nhận ra mình đã bán đứng con thuyền để rồi phát hiện nó đang thủng đáy.

Hàn Tứ Niên đặt tập tài liệu xuống. Anh ta nhìn tôi rất lâu, ánh mắt lần này đã khác — không còn là thợ săn nhìn con mồi, mà là hai kỳ thủ vừa nhận ra đối phương xứng tầm.

“Cô muốn gì?” anh ta hỏi.

“Ghế Tổng giám đốc điều hành,” tôi đáp không chớp mắt. “Và một điều khoản: nếu trong sáu tháng tôi kéo được giá cổ phiếu vượt mức cũ, anh trả lại cho cha tôi hai mươi phần trăm cổ phần. Còn nếu tôi thất bại, tôi ký giấy chuyển nốt ba phần trăm của mình cho anh, và biến khỏi giới này vĩnh viễn.”

Ai đó trong phòng bật cười khẩy: “Con bé này điên rồi. Nó ra điều kiện với Hàn Tứ Niên.”

Nhưng “vua thâu tóm” không cười. Anh ta cầm bút, xoay xoay giữa những ngón tay dài, mắt vẫn dán vào tôi như đang đọc từng nếp nghĩ trong đầu tôi.

“Cô biết vì sao suốt mười năm tôi chưa thua vụ nào không?” anh ta hỏi.

“Vì anh chỉ đánh những ván chắc thắng.”

“Sai.” Anh ta đặt bút xuống bản hợp đồng, ký một chữ ngắn gọn, rồi trượt nó về phía tôi. “Vì tôi biết chọn đúng người để đặt cược. Sáu tháng, cô Diệp. Tôi cho cô sáu tháng.”

Tôi cầm tờ hợp đồng lên, tim đập thình thịch, vừa định thở phào thì anh ta nói thêm một câu, giọng nhẹ như đùa mà lạnh như dao:

“À, có một chuyện tôi nên nói trước để cô khỏi bất ngờ. Người đứng sau giật dây mười hai vị cổ đông phản bội cha cô ba tháng trước… không phải tôi.”

Anh ta đứng dậy, cài lại khuy áo vest, bước ngang qua tôi, dừng lại sát bên tai:

“Là người mang họ Diệp. Và cô gọi người đó bằng tiếng ‘anh’.”

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *