Chương 12: Cô bé chia kẹo dưới gốc bàng
Cuộc gọi hôm mưa ấy, Diệp Hân mãi sau mới biết, là của ông Lục Hoài — cha Trạch Viễn — gọi về ép anh xúc tiến hôn ước với nhà họ Hàn. Nhưng lúc này cô chưa hay. Cô chỉ thấy suốt tuần sau đó, Trạch Viễn bận đến mất hút, gương mặt lúc nào cũng nặng trĩu.
Đến khi công trường Bình An khởi công giai đoạn một, anh mới xuất hiện trở lại. Hôm ấy trời đẹp, nắng lọc qua tán bàng rơi lốm đốm xuống sân. Công nhân đang dựng giàn giáo, tiếng máy rộn ràng.
Trạch Viễn đứng dưới gốc bàng, ngửa mặt nhìn lên vòm lá, dáng vẻ khác hẳn thường ngày — không phải một CEO, mà như một cậu bé đang tìm lại thứ gì đã mất.
“Anh thích cây bàng này lắm à?” Diệp Hân bước tới, không nhịn được hỏi.
Anh im lặng một lúc, rồi nói, giọng xa xăm: “Hồi tám tuổi, cái mùa hè tôi bị gửi đi ấy, tôi ở một khu nhà có cây bàng y hệt thế này. Tôi lạ nước lạ cái, chẳng chơi với ai, cứ ngồi thu lu một mình dưới gốc cây.”
Anh khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và mềm mại. “Rồi có một cô bé. Nó chạy tới, chìa cho tôi nửa viên kẹo, bảo: ‘Ngồi một mình buồn lắm, ăn kẹo đi cho vui.’ Cả mùa hè đó, ngày nào nó cũng ra chia kẹo với tôi, kể tôi nghe đủ chuyện trên trời dưới đất. Nó bảo mẹ nó trồng cây bàng ấy, để ai đi xa về cũng có bóng mát mà ngồi.”
Diệp Hân đứng sững. Tim cô đập thình một tiếng thật mạnh.
*Để ai đi xa về cũng có bóng mát mà ngồi.* Đó là câu của mẹ cô. Chính xác từng chữ. Câu mà mẹ vẫn nói khi ngồi vẽ dưới gốc bàng.
“Cô bé đó…” cô nghe giọng mình run run, “tên gì?”
Trạch Viễn quay sang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó dò. Anh mở miệng, như định nói, rồi lại dừng, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí ẩn.
“Tôi không nhớ tên,” anh nói chậm rãi. “Nhưng tôi nhớ nụ cười của nó. Và tôi đã tìm nó suốt hai mươi bốn năm.”
Diệp Hân cảm thấy đất dưới chân mình khẽ chao. Nửa viên kẹo. Cây bàng. Câu nói của mẹ. Một mùa hè có một cậu bé lạ ngồi thu lu dưới gốc cây, mà cô — hồi bé — vẫn ngày ngày ra chia kẹo… Ký ức mờ nhạt ấy bỗng cựa quậy sống dậy.
“Anh Lục,” cô thì thào, tim đập đến nghẹt thở, “cái khu nhà mùa hè đó… có phải tên là…”
Nhưng đúng lúc ấy, một công nhân hớt hải chạy tới: “Cô Diệp! Anh Tống dẫn người của Sở tới, bảo dừng thi công! Họ nói giấy phép có vấn đề!”
Cô buộc phải quay đi lo việc, câu hỏi nghẹn lại nơi cổ. Nhưng ánh mắt Trạch Viễn nhìn theo cô lúc ấy — dịu dàng, day dứt, chất chứa một điều gì đó suốt hai mươi bốn năm — đã hằn vào lòng cô, không sao gỡ ra được.
Leave a Reply