“Là người mang họ Diệp. Và cô gọi người đó bằng tiếng ‘anh’.”
Câu nói của Hàn Tứ Niên đuổi theo tôi suốt dọc hành lang, xuống bốn mươi tầng thang máy, ra tận bãi xe. Tôi ngồi sau vô lăng, tay siết chặt đến trắng bệch, mà không dám khởi động máy. Bởi vì cả họ Diệp, người tôi gọi bằng “anh” chỉ có một: Diệp Chấn Phong — anh cả cùng cha khác mẹ, người mà từ bé tôi vẫn ngưỡng mộ như một tấm gương.
Không thể nào. Anh ấy là người khóc nhiều nhất trong buổi họp báo khi cha tôi tuyên bố mất quyền kiểm soát. Anh ấy đã ôm vai cha, thề sẽ đòi lại công bằng.
Nhưng nước mắt, tôi vừa học được sáng nay, cũng chỉ là một loại đạo cụ trên bàn đàm phán.
Tôi lái xe về căn biệt thự cũ của gia đình. Đèn phòng làm việc của anh còn sáng. Tôi đẩy cửa, không gõ.
Diệp Chấn Phong đang đứng bên cửa sổ, ly rượu vang đỏ nghiêng trong tay. Nghe tiếng động, anh quay lại, nở nụ cười quen thuộc: “Vy Vy, sao về muộn thế? Bố đang lo—”
“Anh gom cổ phiếu qua bảy công ty ma ở Hồng Kông,” tôi cắt lời, đặt tập tài liệu lên bàn anh. “Anh dùng chính tiền quỹ hưu trí của nhân viên tập đoàn để tài trợ cho Hàn Tứ Niên thâu tóm. Anh là người mở cổng thành cho giặc, anh Phong ạ.”
Nụ cười trên môi anh cứng lại nửa giây. Rồi, thay vì chối, anh làm điều khiến tôi lạnh cả sống lưng: anh bật cười. Một tiếng cười nhẹ nhõm, như thể đã đợi giây phút này từ lâu.
“Cuối cùng cũng có người trong nhà này đủ thông minh để nhìn ra.” Anh đặt ly rượu xuống, thong thả ngồi vào ghế. “Đúng, là anh. Em có biết vì sao không, Vy Vy?”
“Vì tham,” tôi nói.
“Vì công bằng.” Ánh mắt anh tối lại. “Ba mươi năm trước, mẹ anh là người bỏ hết vốn liếng gây dựng công ty này cùng bố. Rồi bà ấy chết, bố cưới mẹ em, và cái tên Diệp Chấn Phong bị đẩy xuống làm ‘con của vợ trước’. Anh làm quần quật hai mươi năm, để rồi bố định trao ghế chủ tịch cho ai? Cho em — đứa con gái mới hai mươi lăm tuổi. Anh chỉ lấy lại thứ vốn dĩ là của mẹ anh.”
Tôi đứng lặng. Trong một khoảnh khắc, tôi gần như hiểu anh. Nhưng rồi tôi nhớ đến lưng cha khom xuống sáng nay, nhớ đến ba nghìn nhân viên sắp mất việc, nhớ đến quỹ hưu trí bị rút ruột — tiền dưỡng già của những người công nhân đã theo cha tôi cả đời.
“Anh có thể đòi công bằng cho mẹ anh,” tôi nói khẽ, “nhưng anh không có quyền lấy tiền hưu trí của người khác để trả cho lòng hận của mình.”
“Rồi em định làm gì?” Anh nhướng mày, giọng đầy vẻ thương hại. “Chạy đi tố cáo anh? Em nghĩ Hàn Tứ Niên sẽ để em lôi mọi thứ ra ánh sáng khi chính hắn đang ngồi trên đống cổ phần bẩn đó sao? Vy Vy, em chỉ có ba phần trăm cổ phần và một cái ghế Tổng giám đốc mà hắn ban cho để làm bù nhìn. Em thua từ trước khi bắt đầu rồi.”
Tôi nhìn anh thật lâu. Rồi, lần đầu tiên từ khi bước vào phòng, tôi mỉm cười.
“Anh nhầm hai chuyện, anh Phong. Thứ nhất, cái ghế đó không phải hắn ban cho em. Em đổi nó bằng đúng cái điểm yếu chí mạng của hắn — khoản vay siết nợ trong sáu tháng. Hắn cần em cứu giá cổ phiếu, nếu không hắn mất trắng. Nghĩa là bây giờ, trên bàn cờ này, em với hắn cùng một thuyền.”
Nụ cười của anh nhạt đi.
“Thứ hai,” tôi rút trong túi ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn, “quỹ hưu trí anh rút ruột — em đã có toàn bộ sao kê dòng tiền, kể cả bảy công ty ma. Em không cần lôi anh ra ánh sáng. Em chỉ cần cho Hàn Tứ Niên xem cái này. Anh biết một ‘vua thâu tóm’ sợ nhất điều gì không? Sợ phát hiện ra cổ phần mình vừa mua được tài trợ bằng tiền phạm pháp — vì nếu vỡ, hắn mất cả vốn lẫn danh tiếng. Khi đó, người hắn xử lý đầu tiên sẽ không phải em. Mà là anh — kẻ đưa hắn tiền bẩn.”
Cả căn phòng im phăng phắc. Diệp Chấn Phong nhìn chiếc USB trên bàn như nhìn một quả bom đang đếm ngược. Bàn tay cầm ly rượu của anh, lần đầu tiên trong đời tôi thấy, khẽ run.
“Em… dám dồn cả anh lẫn hắn vào chân tường cùng lúc?” anh nói, giọng khản đặc.
“Em không dồn ai vào chân tường cả,” tôi cầm chiếc USB lên, cất lại vào túi. “Em chỉ đang chia lại bàn cờ. Sáu tháng tới, em sẽ kéo cổ phiếu Diệp thị vượt đỉnh cũ. Hàn Tứ Niên giữ được vốn, em đòi lại hai mươi phần trăm cho bố, còn anh…” Tôi bước ra cửa, dừng lại. “Anh sẽ tự nguyện trả toàn bộ tiền vào quỹ hưu trí, rồi rút êm khỏi Hội đồng quản trị. Đổi lại, chiếc USB này vĩnh viễn không rời khỏi tay em. Đó là công bằng của em.”
Tôi mở cửa. Sau lưng, giọng anh vang lên, đã mất hẳn vẻ ung dung:
“Em tưởng chỉ mình em có bài tẩy sao, Vy Vy? Em có biết vì sao Hàn Tứ Niên chọn đúng thời điểm này để thâu tóm không? Vì hai tuần nữa, kết quả kiểm tra sức khỏe của bố sẽ công bố. Bố em… bị ung thư giai đoạn ba. Ngày tin đó lộ ra, cổ phiếu Diệp thị sẽ rơi tự do. Và cái hạn sáu tháng của em, sẽ chỉ còn mười bốn ngày.”
Tôi đứng chết trân nơi ngưỡng cửa, tay vẫn nắm chặt nắm đấm cửa lạnh ngắt.
Leave a Reply